Ước gì nỗi buồn trẻ lại
Để ta không ngại u buồn
Giờ già yếu còn hoang hoải
Thì thua mẹ nỗi buồn luôn
Ước gì nỗi buồn vụng dại
Mỏi mong thế giới hoà bình
Không trở lại gây quan ngại
Khi đời ta đã thầm khinh
Ước gì nỗi buồn tồn tại
Để ta nhốt nó trong lồng
Để không còn ai bắt nó
Để xem tiếng hót buồn không