Thủ phạm cướp đi sự hài hước
Là Alzheimer lớn từng giờ
Để chống loài sâu ăn trí nhớ
Ta bèn nhốt nó lại trong thơ
Bài thơ quên lãng dần chính nó
Loài sâu cũng chẳng nhớ nổi mình
Cái tên rời bỏ dần mọi thứ
Ai ngờ mọi thứ vẫn lung linh
Rồi quên cả nỗi lo quên lãng
Hàng ngày đỡ phải cố ôn bài
Đây là ta đó, kia là vợ
Quên lãng không làm đỡ đẹp trai