← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 22 tháng 8, 2013
Note dâm vãi
Từ đêm qua đến giờ chỉ có 2 người nhân hậu block mình để dành 2 slot cho những người đang đợi để đập tay ồ de. Tình hình là theo chiều hướng này, friends list của mình dần dần sẽ toàn bạn bao dung trước việc mình spam, chửi bới. Bởi họ là những người kiên trì đọc những thứ mà người bẩn tính như mình gọi là spam, chửi bới. Hay thậm chí, họ cũng rất bẩn tính, coi là spam, chửi bới nhưng phần buông xả, tha thứ của họ cũng rất mênh mông so với cảm giác không thoải mái. Điều này chỉ có được khi bạn là người xấu (đéo ai không là người xấu cả, nhất là ở một đất nước đầy ẩn ức và điều xấu như Việt Nam) nhưng phần tốt vẫn mênh mông và không ngừng nảy nở. Nhờ vậy, bạn thấy bạn mình cũng mênh mông, cái xấu nhiều nhưng cái tốt đéo đỡ được cũng nhiều đéo kém. Nhân vô thập toàn nên đàn ông thêu chữ thập cũng đéo sao, càng khéo tay, kiên trì. Nếu tâm hồn bạn là cốc nước thì bạn sợ, bạn đéo dám pha cái gì vào để thử, ai lỡ làm mưa rơi giọt nước ngọt vái đái hay giọt nước đái vãi ngọt vào bạn cũng sợ mất mẹ cả gia tài cuộc đời. Bạn dễ tổn thương vãi đái và bạn dễ làm tổn thương người khác vãi đái bởi sự phòng vệ vip vãi đái trong khi bạn vip đéo đâu. Chỉ có một người coi tâm hồn mình là cái cốc nhỏ bé dễ vỡ thì mới xây mẹ 100 lớp hàng rào để lúc xây hàng rào trong trạng thái gồng, thế đéo nào cũng làm vỡ đầu mình. Nếu bạn để tâm hồn bạn lớn lên như mặt hồ thì người giặt giũ, đái ỉa, cá chết, các cặp tình nhân xả bim bim, bao cao su, dầu ăn. trẻ trâu nhảy xuống bơi... cũng hem sao. Nước trong lòng bạn sẽ tự thanh lọc những thứ đó và học hỏi được rất nhiều từ nước của người khác hòa vào bạn nhưng bạn không chiếm hữu nuốt bố người ta xuống nước hay tâm hồn bạn đủ độc lập và đủ trưởng thành để hem bị sự chia sẻ nước của người khác thông đít hay nuốt mất. Hơn 70% cơ thể chúng ta là nước. Chúng ta có cả một kỳ nghỉ dài trong nước mẹ, bể bơi bụng đầy dinh dưỡng, chúng ta học được từ mẹ rất nhiều. Nhưng khi rời khỏi mặt nước đó, chúng ta rơi mẹ vào thế giới đàn ông, toàn những hàng rào ý niệm do chúng tạo ra, mà hầu hết bọn chúng đéo phải bố mình hoặc bố mình cũng bị bọn chúng cài mẹ những ý niệm đéo đàn ông hay nếu bố mình pede, cũng đéo pede tử tế tí nào roài. Cách trở về thăm lại nước mẹ gần gũi và dễ chịu nhất ấy là không sợ tắm mưa, không sợ bơi, không sợ khóc trước những điều cảm động nhưng cũng không sợ việc mình không khóc được vì đéo phải là không khóc được mà vì nước mắt nó đéo muốn xuất hiện sao bắt nó xuất hiện. Và một trong những cách hiệu quả nhất để những thằng đàn ông và tất nhiên là cả những phần giới tính còn lại, vượt qua những rào cản cài đặt là chơi thể thao với nhau trên nền tảng tinh thần đồng đội và tôn trọng đối thủ. Bởi, thế đéo nào chúng ta cũng ít nhiều rơi vào trạng thái tâm lý này: __`.'-__Ta không chạm vào người khác, ta không tương tác vận động với người khác, ta không biết gì về cái thân của họ nhưng ta tương tác say mê với hình ảnh, cái thân của họ đã bị số hóa. Ta coi người khác cũng nhưng con mèo lượng tử vậy: ta gón gọi nhau vào vài chữ để xếp vào siêu thị lòng nhau mi không phải bạn ta, là sản phẩm và điều này, đôi lúc, khiến ta đau Và đéo biết cái thân người khác, ví dụ, chưa ngủ với gái, ta cũng đéo thể hiểu nổi cái thân ta. Cả quãng dài đéo chạm vào xung quanh hay người khác, ta cảm thấy thân ta đéo thật và ta đổ lỗi cho đời đéo thật. Thật ra, tại ta tự biến thân ta thành một sản phẩm của tâm trí nông cạn của ta và ta bắt nó sống mãi trong đó. Ta đéo hòa mình với thiên nhiên, ta đéo vận động, ta đéo thi đấu, thử thách với cái thân người khác thì cái thân để làm đéo gì đâu. Trong khi, cái thân vip vãi đái. Linh hồn thì rộng vãi nhưng bị quy định bởi thân xác mỗi người. Đến lúc đéo biết thân mình là gì thì thân xác càng co hẹp lại. Linh hồn là con chim vốn dĩ mãi mới chấp nhận được phải sống hài hòa với cái lồng thân. Nếu cái lồng thân đó, trước sức nóng của cuộc đời (dù sức nóng đó về mặt vật lí chưa làm co túi silicon trong ngực ta nhưng chưa chi, tự ta thấy lạnh lẽo quá) co mẹ hết lại, tâm hồn shock không gian thì hoảng loạn chứ sao. Đó là lòng khát dục bị hoảng loạn của hầu hết con người, người Việt Nam ít đập tay ồ de, ôm hôn thân mật, thi đấu trên sân hơi tí là choảng nhau, chửi nhau, đồng đội hiềm khích thì càng đặc biệt, càng vip cái lòng khát dục khốn khổ khốn nạn này__`,'-__ Ta không sợ nước, không sợ chạm vào người khác nữa thì cơ thể ta mới thực sự sống cuộc sống mà không phải sống cuộc sống ý niệm, dùng các phương tiện người khác phát minh ra, lăng xê, lệ thuộc vào chúng và sống trong ý niệm của họ. Nói điều này đéo biết có phải khiêm tốn và chia sẻ không nhưng với mình, nó chỉ đơn giản như một phép toán mình tìm ra trên 1 đối tượng nhận thức trong các đối tượng nhận thức là mình. Khi người nghệ sỹ đủ sự rèn luyện bản thân nào đó, dần dần, họ và tác phẩm của họ trở thành thước đo cho sự tiến bộ xã hội: Thái độ của bạn trước những tác phẩm của mình và con người mình tỷ lệ thuận với sự mênh mông và yêu nước của bạn. Nên láo với mình hay cho rằng mình láo đéo làm bạn đỡ láo đâu. De. 15.8.13
Xem thêm tác phẩm khác →