← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 9 tháng 1, 2014
OÁC Đôi khi đi trên đường, chững lại nửa giây: Đệt, cứ đi như thể trái đất này không phải của mình. Bèn tăng mật độ nhìn dên, trưới phái, trải. Ồ, xung quanh lắm thứ vãi. Người ta kinh doanh nhiều thứ thế nhỉ. Nhiều hàng hoá hơn cây. Biến rừng thành đường nhựa, cây thành nhà, có sống vui và khôn hơn khỉ hem nhể? Bao giờ đủ trình sống được như khỉ mà lại đỉnh hơn nhờ biết vào facebook đây ta? Rồi mùa đông đến, hoa đào, hoa mận đợi Tết để bị chặt, cái lạnh đánh thức các chiến sỹ đau khớp, viêm cơ làm nản lòng tráng sỹ. Cố nhớ ra một lời ai dặn để biết đi về đâu. Chỉ nhớ ra mình còn biết yêu (sự hưởng thụ). Khi bạn hát một bản tình ca, Trịnh Công Sơn nói bạn đang hát lên mối tình của bạn. Oác, tình yêu thật nhàm chán, giống nhau vãi đái, Vầng trăng cô đơn nhiều view mà. Xưa oánh đế chế đi chăn voi gọi là vầng voi cô đơn cho ngầu. Mồi nhử cơn buồn ngủ lần này là rượu sữa. Vị cay đắng dễ chịu, vị ngọt cũng vậy, thành cá dọn bể roài, dee. Rồi nên làm gì đây, lâu lắm hem tự hỏi, bèn sống tiếp. Vừa buồn ngủ vừa nhớ một cô gái, rồi tự hỏi nói vậy làm tổn thương ai, chàng trai nào, với thế giới phân liệt, một là mấy nhỉ?
Xem thêm tác phẩm khác →