← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 20 tháng 4, 2006
Đôi khi, nói một lời chân thành cũng không mong người khác hiểu ngay. Cứ phát tr
Đôi khi, nói một lời chân thành cũng không mong người khác hiểu ngay. Cứ phát triển suy nghĩ của mình và để đó thôi. Thường thì chỉ có hai cách tiếp nhận thông điệp: - Tiếp nhận trực tiếp bằng trí huệ. - Tiếp nhận thông điệp qua danh tiếng được đám đông công nhận (danh tiếng này mang một sức mạnh vừa tỏa hào quang hấp dẫn vừa đe dọa trừng phạt). Con người tiếp nhận những thông điệp bằng cả hai trạng thái trên (không ai thoát khỏi tâm thức vừa muốn ngã vào vòng tay nâng niu của đám đông, vừa sợ quyền lực của đám đông dù có luôn ý thức mình căm ghét điều đó). Tùy theo sự độc lập và sự nhạy bén mà cách tiếp nhận nào ưu trội hơn. Tôi cũng không có nhiều nhu cầu thông điệp hóa tất cả những điều mình đưa ra dư luận. Chỉ là đưa ra sản phẩm mà mình thấy không tồi. Cũng có phần là muốn thử nghiệm các phản ứng của nhiều loại người trước mỗi lần dùng ngôn ngữ của mình. =========== Câu trả lời bạn fonzi: ?oChả sao vì có lúc ?otao? thích vầy? là một câu vui đùa. Nhưng vì thấy cạnh nick của fonzi có cái gương nên phải cho ngoặc kép vào chữ ?otao? kẻo bạn lại nghĩ nặng nề (xin lỗi vì thái độ này nghĩa là mang định kiến coi thường khả năng hài hước của gái ). Nhưng rốt cuộc, làm mềm chữ ra như thế vẫn làm bạn thấy nặng nề. Đúng là mình luôn vô duyên với gái . Bài thơ đó định không post, mà đưa vào một cuốn tuyển những bài thơ mình cho là hay, mới để cho bí mật. Nhưng quyết định: chả để dành riêng những bài mình thấy thích làm gì vì nghĩ: cũng nên luyện dần tâm lí không câu nệ chuyện topic là nơi chợ người suy ra đếch cần phục vụ tử tế hay quá tôn trọng người đọc. Câu cuối là câu mình hài lòng vì nó thể hiện nhu cầu biến tấu của bản thân, đôi khi muốn cười vào cái ru ngủ của trạng thái êm đềm và cũ kỹ. Mình có thể trong 10 phút nghĩ ra vài chục câu khác nhưng không cảm giác là chúng có thể trội hơn câu: ?ochả sao vì có lúc tao cũng vầy?. Hiếm có chuyện gì buồn và tủi hổ hơn là phải diễn dịch cái mình cho là buồn cười. Như vầy, mình đói và nhục đến nỗi phải chạy theo hướng dẫn, năn nỉ cả những độc giả trong thâm tâm mình cho là dốt đến cùng sao? Rằng, đây là câu buồn cười, để cười thì phải nhe răng kiểu này này? Không đủ tự tin, ổn định về kinh tế để dọa độc giả: loại độc giả như ông tôi đếch cần, ông không đọc tôi thì ông thiệt? Quy luật làm ăn kinh tế: Nghiên cứu cầu rồi cung theo cầu. Tuy nhiên, có những nhu cầu của con người mà chính họ không biết. Đôi khi họ nghe một loại nhạc, mua một cuốn sách không phải để tận hưởng mà chỉ vì ý thức hoặc trong vô thức, muốn tỏ ra mình thuộc đẳng cấp nào đó. Hoặc đôi khi, tình cờ, nghe một bản nhạc, đọc một cuốn sách, họ tìm lại được nhu cầu thẳm sâu của mình. Cái mới là cái chuẩn bị mở ra một nhu cầu mới, có thể mở ngay, có thể, rất lâu sau mới mở, nên đầy tính vô thường. Mỗi khi ra một sản phẩm nghệ thuật, người tạo nếu quan tâm đến dư luận quanh nó, có thêm rất nhiều kinh nghiệm về nhu cầu của con người cũng như thêm hiểu biết để tiếp tục định giá sản phẩm của mình. Thật sự, tôi viết như vầy cũng không hề chờ đợi bạn fonzi mua sản phẩm của tôi. Không biết bạn fonzi có đọc và nhớ đoạn trong bài trả lời trước về chuyện đội mũ lập tức đứng cao hơn và sự lành mạnh không. Theo tôi, gọi người không quen là nhóc hay những cách ứng xử tương tự làm lộ ra mặc cảm là mình luôn cần đội mũ mới có thể trông cao lên được, cách cư xử này ít có khả năng làm người khác thấy bị thấp xuống mà chỉ làm mình mất giá đi. Bởi vì: cái gì mình cho mà người khác không nhận thì vẫn thuộc về mình. Khoe: với mỗi điều tôi viết, tôi luôn cố (và có thể lúc nào đó không cần cố) xác định như vậy. Bạn nnguyenkhanh04 độ này tham gia topic không hay như trước. Viết điều này tặng những bạn spam lố bịch: Các bạn có nhu cầu thì cứ tiếp tục spam khi việc này làm các bạn thích thú được cộng hưởng, được giải tỏa một sự tôi cho là bẩn bẩn, nhạt nhẽo và gần với tự chứng tỏ mình vô dụng nhưng có thể các bạn cho là hay ho và được chia sẻ. Chỉ hy vọng các bạn lưu ý điều này: giả sử mai sau, các bạn nhận được hậu quả của những việc này, từ chính sự nuông chiều mình, các bạn có đủ can đảm nhận ra nguồn gốc của điều đó và chấp nhận trả giá như một sự trưởng thành về thái độ chứ không hèn hạ đổ lỗi cho thời cuộc, sự phi lí hay định mệnh? Điều tôi tôi chờ đợi sự hiểu là ở những độc giả hiểu biết về sự tôn trọng mình và tha nhân cũng như sự xứng đáng nhận và trả đối với thái độ, giá trị nào đó. Bởi vậy, tôi viết một số điều để mở ra một số cánh cửa nhận thức tác phẩm. Hình như, trong topic này, trao đổi với ai, tôi cũng hướng đến đối tượng độc giả này, dù người tôi đối thoại có nằm trong số đối tượng đó hay không. Bao giờ, thấy không cần mở nữa, tôi sẽ dừng và chỉ post tác phẩm. Tôi cũng không rõ tác phẩm của mình được công nhận trên diện rộng ở nước ngoài trước hay ở trong nước trước. Tôi chỉ hơi hy vọng tìm thấy nhiều đối tượng độc giả mà tôi hướng tới là người Việt, bởi khi ấy, tôi thấy cuộc sống tốt ở đất nước mình đẹp hơn và có thêm nhiều cơ hội tốt đẹp hơn. Tôi cũng hơi hâm, tôi chỉ thích những đối tượng độc giả như vầy trả tiền cho mình, như thế, cả tác phẩm và đồng tiền, đều không lãng phí và mang cái vẻ vô ích thế nào ấy . 20.04.06

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →