nhớ thủa còn thơ bỗng bàng hoàng
lúc chưa hành học rất dở dang
cũng chưa ngột ngạt trong vũ trụ
và còn hơn thế hững hờ nàng
hồi ấy nào đâu hiểu thơ văn
nhại bao tiền bối đỡ nhọc nhằn
không nhại cũng đừng hòng cao điểm
điểm thấp thì đòn cứ phải ăn
trước nhiều tác phẩm muốn lặng im
vẫn làm con vẹt dối nhịp tim
lúc ấy nào đâu lòng đã dám
bước ra khỏi cửa ngắm trời chim
mà mong bóp chết dần những cái
nghênh ngang bóp chết những tự tìm
quyền đâu cho những đứa trẻ con
để nói thật không bị ăn đòn
nghe muôn cảm nhận qua môi nhỏ
môi đời bợt bạt mới tô son
bây giờ vốn dĩ đã dở dang
chả sợ đòn nhưng sợ mất nàng
nàng thương nên tự đi đâu mất
còn nguyên vũ trụ ngố ngổn ngang
02.03.04