← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 14 tháng 2, 2003
PHÊ BÌNH HỘ
viết gì mà cứ lằng nhằng đáng phê bình lắm là thằng ơ goây (away) anh em ta lại mà quây để cho nó thoát vạ lây chúng mình chúng ta là lũ vô tình nó là cái giá rập rình như ma tâm hồn nó quá bao la hồn mình ...rộng lớn... dễ là kỵ nhau 14.02.03 HẸN bao giờ mà tôi có vợ tha hồ quí vị phê bình chỉ e thấy tôi cho hít... càng phê càng thấy bực mình bây giờ tôi chưa có vợ bị bao quí vị phê bình đàn bà người ta xa lánh khác nào tuyên án tử hình bây giờ đang không có vợ buồn nên hơi sợ phê bình sợ nên không dám lấy vợ phê bình mi đấy ơ Linh 14.02.03 MỜI xin mời phê phán tôi đi để xem quí vị thiếu gì, tôi cho bao dung, thanh thản, diễn trò thổi vào cái hố tối mò con tim 14.02.03 KHINH không tài nào giết Dã Tràng bẻ bai chẳng nổi vội vàng ngợi ca xúm đông xúm đỏ gật gà ép nhau phải phọt thơ ra, thú gì? hoà bình với lại bánh mỳ thế gian còn đói ta thì chưa no thật lòng, đa tạ bạn cho dối gian thì cút về lo hót đời 14.02.03 ĐỘNG LỰC chưa làm ra tiền tôi không có quyền một ngày trọn vẹn mọi người để yên không có nhà riêng không có vợ hiền muốn điên không nỡ đành làm thơ điên 14.02.03 LINH LINH LẮM mình mà chết yểu ối người thờ nói luôn để khỏi mất thời giờ quấy tôi lúc chết tôi rầy đấy tốt hơn là cứ để bơ vơ 14.02.03

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →