Ngồi trà đá rảnh sinh lắm chuyện
Vạch sang đường những phím trắng
Tinh, tinh...
Anh thử kêu khi người hay xe cộ
Bánh hoặc chân đáp xuống xập xình
Ngồi cafe rảnh sinh lắm chuyện
Trời thì trong, ném đá xuống lòng đường
Rồi háo hức chờ xem ai dẫm, chẹt
Đá đá đi, loang vệt nước vô thường
Sau một lúc có bức tranh bằng nước
Lúc hay hay lúc cũng chẳng đẹp gì
Nhưng nó bảo xe đi hay người bước
Quá thờ ơ, dù đá sáng mê ly
Ngồi máy tính rảnh sinh lắm chuyện
Ném lên wall vài viên đá ồ de
Hóa ra hem nhiều bạn thờ ơ lắm
Cũng có người đứng ngắm nói hehe
Đời anh rảnh tiếp tục sinh lắm chuyện
Là bạn bè tưởng rảnh cứ rủ rê
Và anh cũng tưởng là anh rảnh
Hem biết mình cần bận ngủ lê thê
Anh sẽ ngủ chìm sâu, như hồi trước
Những giấc mơ có đất mọc nhiều hơn
Và có những người bạn lâu không gặp
Nỗi chán chường, nghề điêu khắc cô đơn...
22.8.13