nhịp chập chờn làm méo mó trái tim
nơi nỗi buồn đã thành một khối vuông xanh lạnh
tôi đã bảo là tôi không có cánh
đời bảo ?ođừng bay nữa? là sao?
trong hoang sâu rờn rợn những thét gào
tôi tắt tiếng óc run lên bần bật
tôi chẳng cần một điều gì sất
chỉ hòa bình
và tôi sẽ tìm em
sống nữa ư? tôi thèm lắm, rất thèm
thèm chứng kiến nụ cười không nhào nặn
còn quá nhiều vết thương chưa hàn gắn
chỉ đứng nhìn tôi cũng đã bị thương
tôi lại đi như một kẻ lạc đường
dù tôi biết rằng trái tim mình đúng
may lúc này tay tôi không có súng
bởi biết đâu tôi chĩa nó giữa đầu?
khi loài người ngắm thảm sát bồ câu?
9.4.03
linh