← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 11 tháng 4, 2003
RỪNG MẶT TRỜI
ánh sáng ngấm vào máu lá con hổ vằn nứt ra từ trong đá màn đêm tụ lại thành con báo đen bay xuyên qua thác nước không mảy may gợn ướt thác nước là mái tóc nàng tiên rừng gối đầu lên đỉnh núi hở em? rừng mặt trời gió đưa về đám khỉ bụi đời đàn dơi bay ra tắm nắng sói non nhoẻn cười trong trắng? rừng mặt trời chàng Tác Dăng đã về ở với loài người hít thở không khí nhuốm mùi toan tính gò má chàng đã dần phúng phính biểu hiện sự biếng lười của vật lạ được nuôi trong tủ kính biểu tượng của mẫu người chân chính? chỉ trong một phần trăm ác mộng chàng mới gặp lại tiếng hú mãnh sư ngọt buốt của mình rừng mặt trời lâu lâu muông thú quên Tác Dăng rồi rừng mặt trời muông thú xếp hàng tập thể dục buổi sáng sư tử đứng cạnh thỏ non chẳng nhịn nổi nó bỏ tọt thỏ non vào miệng lặng im lặng im lặng im nhà khỉ ngắm mây trôi nhà cáo nghía lộc chồi thiên hạ dần giải tán có một con chồn hôi? rừng mặt trời đã thuộc về loài người? 2002 (trích trong phần ?otrong khu vườn của đớn đau? của ?omầm sống?) linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →