← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 17 tháng 11, 2005
Sao lại không
mi quên mất đã đến giờ đi ngủ cứ loanh quanh trong cái thức ngọt ngào này gã tôi của mười lăm năm nữa nếu mà mày còn sống có cười tao? yêu cái thức cho đến khi mệt mỏi vài giờ vui đã tỏa hết mùi hương bạn có muốn là tôi không độc giả tôi bỗng thèm là bạn để đo lường nhưng là bạn tôi không là tôi nữa không tài nào so sánh lúc là tôi em gọi yêu tôi là hâm là ngố và bạn đừng tranh cuộc gọi tươi môi mùi của em từ đâu về lại mũi chưa yêu em anh đã thấy đau lòng đau một chút để nhẹ nhàng một chút rất tuyệt vời cảm giác đỡ rêu phong hơ, giấc ngủ thì có gì quan trọng ngày mai em phải dậy sớm đi làm mà tôi cứ muốn nụ hôn dài mãi để tâm hồn thôi cảm thấy bị giam tôi muốn nói cảm ơn em như đã muốn cảm ơn một ai đó xa rồi sợ tin nhắn làm em mất ngủ đã viết rồi không gửi để vậy thôi để tin nhắn nằm dài trên mặt phẳng trong bóng đêm trong xác suất sinh tồn là đàn ông sao lại không được khóc khi thấy lòng lười rúng động khi hôn 21.09.05

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →