Tôi biết thơ mình có khá nhiều bài lặp ý nhau. Tôi cũng biết ý trên đời này nhiề
Tôi biết thơ mình có khá nhiều bài lặp ý nhau. Tôi cũng biết ý trên đời này nhiều khi cũng dường như tận. Hiếm hoi có những ý thực sự mới được sinh ra.
Con người muốn mới khi nhận ra điều đó chỉ còn cách lao động chân tay, thể dục thể thao, vẽ vời, hát hò, nghe nhạc, chơi games, đi du lịch, yêu đương, chăm sóc bố mẹ vợ con, đọc, làm từ thiện... để giải thoát khỏi cảm giác luẩn quẩn và nuôi tiếp hy vọng tìm ý mới. Lúc nào không có những điều kiện làm những việc dễ chịu và thiên về vô ngôn đó, buộc phải dùng lời thì sao?
Thì lại chỉ còn cách làm cho lời bớt nhàm chán khi diễn tả ý bằng những hình ảnh lời khác, cấu trúc lời khác (với thơ, cái khác này vẫn thật sự cần nhạc tính).
Có những lúc ta ngán ý, ớn nghĩ, đồng thời, cũng biết cái ý nào đó được nén bởi một quá trình băn khoăn đang chờ dịp bung ra. Thế là ta chỉ có thể dùng lời như bút vẽ trẻ thơ, không cắm cúi bắt lời phải gánh ý nào đó. Ý thức vờ buông, mặc cái ý theo vô thức ứa vào những hình ảnh được lựa chọn.
Trước sản phẩm được tạo ra theo cách đó, độc giả chỉ có thể tìm thấy ý, nghĩa nếu cũng có những thời điểm chạm đến cái trạng thái được biểu hiện qua chữ. Tuy nhiên, có lúc ta không chạm được nhưng vẫn có thể cảm nhận cái hay của những trạng thái ta không có theo cách của ta. Đó là lúc ta tạm ngưng phán xét cái khác ta, buông theo nó với một sự hồn nhiên ta chợt tìm lại được.
Thơ hay không chỉ là những bài ta có thể đồng cảm ngay mà còn ẩn trong những bài khiến ta cảm thấy ta chưa chạm tới cảm giác ấy.
Hehe, kiến nghị bạn okiacuocdoi một cách đọc như vậy.
Là một người đôi lúc cũng biết khiêm tốn một cách thành thật, lúc này cũng đang cảm thấy mình không có gì thiếu khiêm tốn, tôi thành thật rằng tôi hài lòng với bài ?oMessege trên đường? của mình. Viết xong, là độc giả của mình, may mắn cũng hiểu mình một chút, tôi thấy nó là một chuỗi hình ảnh gắn bó chặt chẽ với tâm thức. Bạn okiacuodoi cảm giác tôi (away)
?ophải cố ép sống ép chết một cái từ nào đó cho nó thành vần điệu?
thì hoặc là bạn chưa đọc mấy thơ vần của tôi hoặc nếu bạn đã đọc nhiều thì, hìhì, dù (có thể) bạn thấy bạn biết đọc thơ hơn nhiều người, với tôi, bạn vẫn không biết đọc thơ.
Nói vậy cũng không lấp liếm được chuyện có những bài mình post lên không hay. Khi ra tập thơ http://www.gio-o.com/NguyenTheHoangLinhThuGuiNguoiBienTap.html sẽ lựa kỹ hơn.
Phi lí
thật là vô lí biết bao
thật là vô lí
thật sao?
thật mà
vô lí đến thế cơ à?
còn hơn thế nữa
quá là nhố nhăng
bài thơ thì viết một đằng
sống thì một nẻo tằng tăng tứng từng
phố phường rock rap tưng bừng
sao mi vẫn cứ dửng dưng thế nào
hãy mua mười bốn vì sao
bằng hai định mệnh trộn vào hỗn mang
hãy làm thơ thật làng nhàng
để khinh mình quá vội vàng xé đi
bỗng nhiên hỏi xé làm gì
thế là giữ lại thành trì ngốc ngu
thật là vô lí hu hu
nằm nghe đâu đó hoang vu điệu cười
thật vô lí khi loài người
cứ chăm chỉ sống mà lười yêu nhau
14.11.05
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗