Độ này mắc bệnh lười cảm ơn. Quên cảm ơn bạn okiacuocdoi. Cảm ơn bạn đã góp ý (k
Độ này mắc bệnh lười cảm ơn. Quên cảm ơn bạn okiacuocdoi. Cảm ơn bạn đã góp ý (không cần cảm ơn tôi góp ý lại đâu )
=================
Câu này của Satori hay: "Phê người rất ít, vì nghĩ họ cũng đang loay hoay trưởng thành như mình."
Nhưng thế nào là phê? Đến một lúc nào đó, cảm thấy lòng dạ mình không cay độc (ảo tưởng?), ta chỉ còn muốn viết ra những cảm nhận và sẳn sàng đón đọc mọi loại cảm nhận về cảm nhận của ta. Tiêu chí làm ta xôn xao nhất: Nó hay ho không.
Satori viết:
"Nói cho cùng, tớ tự hỏi người ta nhớ ý nhiều hơn hay là chữ nhiều hơn, hay là chẳng nhớ cái nào hết mà chỉ nhớ người viết đó đã nổi tiếng/tai tiếng ra sao?"
Cái này phụ thuộc vào nhiều thứ: Tác phẩm xuất sắc ở ý hay chữ hơn? loại người đọc chuộng ý hay chữ hơn? ý và chữ của người viết có đáng để độc giả tò mò hơn tác phẩm về danh tiếng/tai tiếng của hắn do dư luận viết? độc giả có đủ trình độ phân biệt đâu là cái hay/dở của tác phẩm, đâu là cái hay/dở của tác giả? Những thứ này rất nhập nhằng và mỗi con người thì đầy chủ quan. Đôi khi, ta có thể phần nào hiểu được mức độ tử tế, chín chắn, khả năng tự vấn của một con người qua cách hắn đánh giá một tác phẩm, tác giả hắn đã đọc hoặc chưa đọc.
Hìhì, nhìn lại những thời điểm đánh giá của mình trước khá nhiều tác phẩm, tác giả chưa đọc/đọc ít/đọc nhiều, mình quả lắm lúc tầm thường. Vì thế, cũng chẳng bất ngờ trước những sự đánh giá của người khác với mình mà mình cho là rất sai lệch, chỉ đôi khi thẳng thắn nói cái nào mình thấy tầm thường là tầm thường thôi.
Kinh nghiệm của người già từng vấp ngã này: Gõ ra word trước rồi copy paste, hoặc gõ xong, copy ra word mới gửi
Tóm lại là ngoài việc chúc mọi người khoẻ, Satori cần chạy nhảy nhiều, kẻo nghĩ ngợi nhiều mà quên chăm lo thân xác thì lúc nào đó thân xác sẽ nổi dậy, đình công, không sản xuất năng lượng cho nghĩ tiếp, thế là rất phí cho một người có năng lực như Satori .
=================
Cảm ơn Kien_Lua chịu khó theo dõi . Chúc Kien_Lua tiếp tục quan tâm chăm sóc đến mọi người như vầy
=================
Là mồi trên bàn nhậu
tôi là mồi trên bàn nhậu
tôi nghe tiếng thở dài của bia rượu
uống phát ngán những sinh linh
chạy trốn
những đôi mắt cúi xuống
nhưng không nhìn tôi
thả những giọt đâu đâu
trĩu nặng
những đôi mắt không suy tưởng
ngước nhìn trời vẻ đăm chiêu
những đôi mắt hả hê
quên che giấu niềm vui không nhân tính
...
tôi được nuốt vào những lòng dạ
nóng
lạnh
tôi tò mò tìm nguyên cớ những cuộc trốn chạy
tôi không hiểu lòng dạ các cô bé
cậu bé
như hiểu lòng dạ những người đàn ông
đàn bà
tôi không hiểu mốt
tôi không hiểu sự bồng bột
tôi chưa kịp trẻ
tôi trở lại bàn nhậu sau những cuộc phiêu lưu
qua ruột non
ruột già
chứng kiến những sự chui lủi nhàm chán
tôi không muốn tái sinh
nhưng điều đó là không thể
tôi vẫn là mồi trên bàn nhậu
khá hơn thì được là rượu
khá nữa là đũa bát
cũng tuyệt nếu may được là bàn ghế
tệ nhất là rau
(vì vẫn biết đau)
bỗng một buổi chiều tôi thích nghe tiếng nói cười
những đôi mắt không nói hết
tôi hoà vào lòng dạ con người
đôi khi thấm vị mặn mồ hôi
tôi ghen tỵ với khói thuốc
gã lơ lửng với mọi sự
khi đã đi khắp chốn của bao cơ thể
sung mãn
tàn tạ
mục ruỗng
nhưng tôi biết đôi khi hắn hiện lên với
một bộ mặt
đau khổ
khi cả những kẻ lương thiện nhất
mạnh mẽ nhất
cũng chui vào hắn
để trốn chạy
09.11.05
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗