=========================
Em cứ ở đó
thứ 7
đau chân
nghe rủ rê lại sắp đi đá bóng
phần đời còn lại
liệu có vui bằng một trận bóng không?
anh nhớ nỗi buồn em
nhớ màu áo làm em tươi trở lại
sẽ thế nào em nhỉ
nếu mặc anh vào người?
ký ức như những hạt nước mắt chìm dưới đáy thời gian
nhiều lúc không có thực tại và tương lai
phải sống bằng ký ức
mà còn không đủ sức
vớt chúng lên
may mà anh hay quên
vừa tuyệt vọng đã lại quên tuyệt vọng
bất hạnh vì anh hay quên
những hơi ấm thủa xưa không giữ được
những lúc vô cảm thế này
anh tự hỏi: mình có phải tên vô cảm?
thế mà tẹo nữa đi đá bóng
chạy tung tăng
lại cười như trái đất vẫn bình yên
hôm nay anh phải nói thật:
chưa bao giờ anh nghĩ mình điên
nhưng đôi lúc cũng phải tự gọi mình như thế
để khỏi thắc mắc:
tại sao mình còn tỉnh táo được đến ngày hôm nay?
hôm nay anh trả lời được:
đó là vì anh không muốn ai buồn
ba điều ước của anh:
?otôi ước mình
hồn nhiên như đứa trẻ ba tuổi
chín chắn như người còn ba năm cuối cuộc đời
và
ai cũng ước như tôi?
anh đã tự thực hiện được hai điều đầu tiên
để cuối cùng hóa ra thế này:
chập chờn giữa sống và chết
có lẽ bởi vì
điều ước thứ ba
mãi mãi là điều ước
hai điều ước đầu tiên
là linh hồn lang thang nơi trần thế
còn điều ước thứ ba
là cái xác bị niêm phong
em cứ ở đó
và bàn tay phân vân
trước lá bùa...
01.03.03
Được away sửa chữa / chuyển vào 11:40 ngày 15/03/2006