Tâm sự nộp phạt
(Chuẩn bị để thứ 2 nói)
*
Bản dành cho Friend 500k.
*
Chào anh/chị,
Tôi đến để nộp phạt lỗi rẽ trái vào đường cấm rẽ trái.
Tôi sẽ nộp phạt và tôi sẽ ghi hình lại, đăng Video trên Facebook và gọi điện cho đường dây nóng của ông Đinh La Thăng yêu cầu xem Video này.
Nếu Bộ giao thông vận tải nhận ra lỗi sai thì xin lỗi và giả lại tiền cho tôi.
Thứ 3 tuần trước, ngày 29/3/2016, tôi dừng xe trước đèn đỏ ở ngã tư Kim Ngưu, Minh Khai. Tôi định rẽ trái đi Aeon Mall.
Trước đó vài chục mét, tôi có quan sát xem có biển cấm ô tô hay cấm rẽ trái không nhưng làn bên trong xe đi dày đặc và có xe bus chắn hết tầm nhìn nên tôi không nhìn được gì.
Rất may, có một đồng chí Cảnh sát giao thông đứng ngay trên cầu hướng tôi định rẽ trái, chỉ cách xe tôi vài mét. Không nhìn được tín hiệu bên phải, tôi trông đợi đồng chí CSGT này sẽ chỉ dẫn tín hiệu cho tôi.
Tôi xi nhan trái, hy vọng nếu không được rẽ trái thì người điều tiết giao thông sẽ chỉ cho tôi đi thẳng. Đồng chí này đã nhìn thấy xe tôi, không thấy đồng chí này phản ứng gì nên tôi khá yên tâm.
Khi đèn chuyển xanh, tôi rẽ trái lên cầu rất chậm, thăm dò tín hiệu điều khiển của đồng chí CSGT. Đồng chí này đã nhìn về phía xe tôi rồi quay sang chỗ khác điều tiết giao thông làm tôi thấy yên tâm hơn.
Khi xe tôi tới gần, đồng chí này quay ngoắt lại và giơ gậy yêu cầu dừng xe.
Tôi dừng xe, kéo kính xuống và nói nhanh lí do tôi rẽ trái, vì tôi tin tưởng vào tín hiệu của đồng chí ấy. Tôi yêu cầu được đi tiếp, có chút bực bội trong giọng nói vì cảm thấy bị lừa. Đồng ý CSGT yêu cầu cho xem bằng lái. Tôi đưa bằng lái, nghĩ là đồng ý ấy hiểu chuyện, xấu hổ vì bị phát hiện bẫy người, sẽ kiểm tra nhanh và để tôi đi, tiếp tục điều tiết để giao thông được suôn sẻ.
Sau khi cầm bằng lái của tôi, đồng chí CSGT yêu cầu tôi quay xe lại vào làm việc. Đòi tôi quay xe lại giữa cầu, đẩy tôi vào một tình huống vi phạm khác để xử lí vi phạm. Hoá ra việc đòi xem bằng lái là để cầm bằng cho chắc.
Sau khi quay xe, tôi táp vào lề theo chỉ dẫn của đồng chí CSGT rồi xuống xe. Đồng chí này yêu cầu tôi vào làm việc trong một căn nhà cấp 4 tồi tàn, kê một cái bàn, phía trước bán hàng nước. Tôi thấy như cảnh trong truyện của Kafka, trông vô cùng nhếch nhác, thiếu nghiêm túc.
Trước khi vào làm việc, tôi quay lại đoạn đường vừa rồi. Trước ngã tư có biển cấm rẽ trái và trước biển đó vài chục mét cũng có biển cấm bằng chữ. Nhưng khi đường tắc, cứ thử nối một đoạn thẳng từ các biển tới mắt tôi ngồi trong xe, đoạn thẳng này luôn bị cắt bởi các xe ở làn bên trong, nhất là khi có xe bus đi song song thì không có cơ hội nhìn thấy. Ánh sáng từ các biển báo không thể tới mắt tôi, làm sao tôi có thể nhìn thấy biển. Người đi cung đường này lần đầu tiên sẽ gặp phải tình trạng như vậy trong lúc ùn tắc. Sao biển cấm rẽ trái cứ đặt bên phải đường mà không đặt ngay trước chỗ rẽ trái. Tín hiệu giao thông là phải dễ thấy, hỗ trợ người giao thông. Tôi đề nghị điều chỉnh tín hiệu ở ngã tư này và ở tất cả những nơi bất cập trên toàn quốc. Để rắc rối cho người dân tồn đọng ngay chỗ mình đứng hàng ngày, đó là sự sỉ nhục trách nhiệm với công việc của mình. Nếu không tự biết, tôi có thể chỉ ra giúp vô số điểm như vậy và tư vấn cách điều chỉnh thông minh.
Khi tín hiệu giao thông khó quan sát, tôi đặt niềm tin vào người điều khiển giao thông thì anh này lại bẫy tôi nên tôi rất bực.
Tôi vào làm việc, nói luôn:
- Tại sao anh lại bẫy tôi. Anh nhìn thấy tôi xi nhan vào đường cấm rẽ sao anh không làm một việc đơn giản là chỉ cho tôi đi thẳng rồi giải quyết ùn tắc tiếp. Anh lại ngó lơ lúc tôi rẽ rồi tôi tới gần thì anh bắt tôi.
- Lúc đó tôi không nhìn thấy anh. Anh không muốn bị dừng xe thì anh đừng vi phạm luật.
- Tôi to đùng thế này, anh đứng ngay cạnh mà anh không nhìn thấy là sao. Tôi vi phạm luật vì anh bẫy tôi. Đường đông tôi không quan sát được biển báo, tôi quan sát anh thay biển báo khi tôi xi nhan rẽ trái thì anh không có phản ứng gì. Tôi bắt đầu rẽ trái thì anh ngó lơ. Tôi đi đến gần chỗ anh thì anh quay ra bắt.
- Tôi đang bận điều khiển giao thông, tôi không nhìn thấy anh. Anh vi phạm luật là anh vi phạm luật.
- Nhìn thấy hay không thì tự lương tâm anh biết.
- Vâng. Việc này tự lương tâm tôi biết. Còn tôi phạt anh vì anh vi phạm luật.
- Tôi vi phạm vì tôi tin tưởng anh, để thuận tiện cho người dân, anh chỉ việc chỉ cho tôi đi thẳng. Đằng này, anh lại muốn bẫy tôi để ăn tiền.
- Tôi không nhìn thấy anh. Anh không được nói tôi bẫy anh với tôi định ăn tiền. Tôi lập biên bản để anh ra kho bạc nộp phạt.
- Anh lập biên bản đi. Anh nói tự lương tâm anh biết, anh không bẫy tôi, anh không định ăn tiền. Vậy thì từ giờ anh mà ăn tiền ở ngã tư này thì anh đừng có trách tôi.
- Anh ạ, anh làm nghề gì nhỉ?
- Tôi chẳng làm nghề gì cả. Tôi viết sách.
- Anh ạ, lỗi của anh là như thế này...
- Anh hành xử không có tình người, anh làm tôi liên tưởng tới chuyện người ta dùng chim cu gáy để bẫy đồng loại. Mà có ai giật dây anh đâu mà anh đi bẫy tôi. Anh cứ chối nhưng tôi biết tỏng có cái gì trong đầu anh. Vậy thì anh cứ làm theo đúng thủ tục đi, anh lập biên bản nhanh tôi còn đi, tôi không còn gì để nói với anh nữa.
...
- Đây, anh xem lại biên bản.
- Chỗ ghi là "Đi vào đường cấm" anh ghi lại là "Đi vào đường cấm rẽ trái" cho tôi.
- Như nhau cả anh ạ. Nếu thấy đúng rồi thì anh ghi "Đúng lỗi" vào đây.
- Oke. Văn bản này không phản ánh được việc tín hiệu của các anh khó quan sát và anh bẫy tôi nhưng tôi sẽ xử lí sau. Anh nhớ là từ giờ mà anh ăn tiền thì anh đừng có trách tôi. Chào anh.
Trên đây là tình huống xảy ra lúc đó.
Ngoài việc góp ý về tính hiệu giao thông lệch lạc, tôi muốn nói rõ, bất cứ cảnh sát giao thông nào ăn tiền đều là tội phạm.
Bản chất của việc này không đơn giản là ăn hối lộ, nó là lạm dụng quyền hạn để chiếm đoạt tài sản.
Khi bắt một người vi phạm, hoặc nhắc nhở hoặc phạt tiền. Nếu đã phạt tiền, tiền phạt phải đi vào công quỹ. Nhưng Cảnh sát giao thông Việt Nam có hàng trăm cách doạ về mức phạt khiến người dân phải đưa tiền cho họ để không bị lập biên bản.
Việc này không chỉ là cưỡng đoạt tiền của công dân nhân danh luật pháp mà còn là ăn cắp tiền của nhà nước. Nếu các anh có lời thề trung thành với chế độ thì mỗi lần ăn tiền là một lần các anh phản bội chế độ.
Tôi không quan tâm đến chế độ này lắm vì nó quá thấp kém, vậy mới để việc bẫy người trên đường và chiếm đoạt công quỹ nhà nước ngang nhiên diễn ra bao năm nay. Với cảnh sát ở các nước văn minh, đó là điều ô nhục.
Nhưng tôi nhìn thấy một thế giới đang phát triển và tiến bộ rất nhanh vì luôn có rất nhiều người giỏi và tử tế. Việt Nam cũng nằm trong xu thế đó. Chỉ có những kẻ xấu mới đang làm chậm xu thế đó bằng những việc xấu của mình và gây hại cho môi trường của con cháu mình.
Trở lại với việc tín hiệu lệch lạc trên đường một lần nữa, mời các anh lên xe đi một vòng bán kính 100 mét quanh bùng binh trước đại lộ Thăng Long, ngay cạnh Trung tâm Hội nghị Quốc gia Việt Nam. Vạch kẻ đường bát nháo như bọn mù chữ làm. Nếu biết trọng danh dự cá nhân, đừng biến bộ mặt thủ đô và trách nhiệm nghề nghiệp của mình thành một bãi cứt.
Cái này hoàn toàn không nằm ở đồng lương hay kinh phí, nó nằm ở danh dự.
Việc này các anh tự ngẫm.