← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 4 tháng 5, 2003
Thả ta xuống một đảo hoang
Chỉ cần một mái dừa úa và một con suối nhạt Chỉ cần một con chim lạ khàn khàn hát Mặc hoang vu mặc thú dữ mặc lòng Thả ta xuống những lúc ta đơn độc Để ta tĩnh tâm nghĩ về đời Ta phải sống sao đây để thôi mong hoang đảo? Ta phải sống sao đây cho hết hợt hời? Ta thèm múa gươm trong bão cát Thèm chạy băng băng trên sóng thét gầm Nếu tội ác là con tim tắc máu Ta cứ nhằm tim nó mà đâm Ta cười ngạo trước đại dương đòi ăn thịt Chẳng thèm xưng danh cứ thế nhếch cười Nó điên cuồng phi vào ta ngọn bão Ta nghếch đầu tay trắng quệt máu tươi Ta cứ mặc nó cấu cào cắn xé Rướn đôi môi tả tướp hếch nhìn Và khi nó bắt đầu run rẩy Ta gầm lên cho nó mọc ra tim Có thể gầm xong tim ta vỡ Cũng huề thôi gieo mầm sống lại đời Nụ cười ta phẳng lì khi khép mắt Em tin chưa ta chẳng sống hợt hời ... Hãy thả ta khe khẽ xuống cạnh em Khi hồn ta thanh thản trong tấm thân trầy trụa Chỉ vô hình thôi để em không hoảng sợ Vết thương lên da hồng và ta cứ dần tan... trích từ http://ttvnol.com/forum/t_157656/1/?0.2315738 linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →