Nắng, ánh đèn, gió mùa thu và quạt trần
Tôi chẳng thấy gì mâu thuẫn cả
Tạo vật hoà quyện buồn trong bầu không khí có em
Khi chuông reo
Tôi tạm gấp lại cây cầu ánh mắt và hoà tan ra hư vô
Ở nơi ấy
Có những bàn chân há hốc trong sa mạc
Những đứa trẻ ôm đầu trong bóng tối
Những con ếch vô vọng trầy trượt trên thành giếng trơn nhẫy nước bọt và mồ hôi
và cả máu
Chúng rướn nhảy hoài mà những kẻ trên miệng giếng cứ ngắm bầu trời và ngân nga:
"Ếch ngồi đáy giếng-Coi trời bằng vung"
Những tiếng thì thầm ấy bị phun vào vòm giếng và cộng hưởng thành tiếng nổ của bom nguyên tử
Khiến đôi lúc tôi nghĩ mình là một con ếch bị điên
Trong hư vô có những cơn mưa
Trong cơn mưa có những hạt vờ vô tình rơi xuống giếng để tránh dèm pha
Lẳng lặng tan mình trong tối tăm sâu hút
Những hạt mưa mang xuống tiếng ếch ran ruộng đồng
Tiếng tự do của chim thú sổ ***g
Và mở ra những file âm nhạc du dương, gầm gào nén trong hỗn mang
Khi những giọt mưa rơi trong não tôi
Tôi thấy hình hài một con ếch bám mưa leo lên khí quyển
Bầu khí quyển mà nó xứng đáng được hưởng
Ừ, đấy là hư vô? ừ, đấy là ảo tưởng?
Thế nhưng khoảng cách giữa hư vô và sự thực phũ phàng họa chăng chỉ là trò tung đồng xu may rủi mà thôi
Rồi người ta sẽ rơi xuống giếng và hiểu ra kiếp ếch
Sẽ rú kinh hoàng khi thấy bàn chân mình chịt chằng nứt nẻ khát khao hớp nước dù chỉ là nước lã xanh suông
Sẽ thét lên khi thấy con mình là một đứa trẻ ôm đầu cho não khỏi trào ra trong đêm đen
Cuộc sống của tôi là đồng xu hai mặt hư vô và thực tại
Tôi giấu nó trong tay và không tung hê bừa bãi
Dẫu có khi tôi chẳng là tôi bỗng chơi một trò đùa tàn độc với chính mình:
Tôi bảo một mặt: Tôi căm thù tôi!
Tôi bảo mặt kia: Tôi tôn thờ tôi!
Rồi tung đồng xu lên và đẩy không gian lún mãi để nó không rơi xuống
Và khi chạm đến giới hạn của sự tận cùng tôi lại chộp nó và giấu trong lòng bàn tay run bần bật vì thích thú trong khiếp hãi: Nếu tôi chộp trượt thì sao?
Những sinh linh cảm xúc ấy vô hình hằn trên mặt của làn da
Trong hư vô, da và tôi muôn mặt nên không có mặt
Ừ, đấy là hư vô?
Tôi sống với hư vô khi không có em và không có ai
Và khi nỗi nhớ về em và nhân gian không thuộc về bản chất
Tôi sống với hư vô khi chưa áp cả thân mình xuống đất
Khi chưa mỉm cười bước đi trong lửa
Khi chưa trầm mình trong nước mùa thu
Khi hư vô là cái gì hư vô
Tôi lửng lơ
Giờ tôi lại trở về thế giới em
Giấu đôi mắt rươm rướm máu vào vành tai nhạt hồng thiếu máu
Và thảnh thơi
Và sống
Chẳng oán trách điều gì
08.10.02
...listening to the wind of change...
linh