thichchauchau: Cuộc đời này đang có những con người sở hữu những thành quả
thichchauchau: đã tạo dựng sau 10 năm, 20 năm, 30 năm...
thichchauchau: Những con người này có nhiều quyền năng và tài sản
thichchauchau: để duy trì cái thiện
thichchauchau: nếu họ xác định nó phải được duy trì
thichchauchau: Khi họ chạm được vào linh cảm của tao
thichchauchau: thì chắc họ không cho rằng
thichchauchau: trăn trở về nguy cơ mất trắng là điều hoang tưởng
thichchauchau: Và nếu họ cười cợt châm ngôn ?ođầu tư vào cái thiện là đầu tư cho nhân tính? chỉ là một thứ lí tưởng màu hồng
thichchauchau: thì họ cũng không thể phủ nhận đầu tư cho cái thiện
thichchauchau: là một sự đầu tư mang lại lợi ích kinh tế
thichchauchau: một sự đầu tư cho sự an toàn về tài chính
thichchauchau: Tao thấy vô cùng ngán ngẩm khi độc giả không nhận ra
thichchauchau: hoặc lảng tránh những điều đó khi đọc tác phẩm của tao
thichchauchau: Họ cứ xoáy mãi vào những chuyện mớ rối thường nhật mà không hiểu
thichchauchau: nó chỉ là một cái khung được lựa chọn làm bệ phóng cho trí tưởng tượng và xây dựng suy tưởng
thichchauchau: Chính tâm thức chứa linh cảm về sự hủy diệt mới là cái khiến tao
thichchauchau: không dung hòa được, không có cùng một số sự lựa chọn
thichchauchau: với những người không có nó
thichchauchau: Và họ bị luẩn quẩn trong những nhận định
thichchauchau: về ảo tưởng, về sự ích kỷ, về sự mục ruỗng tâm lí, về tuổi tác...
thichchauchau: thậm chí, về sự nổi loạn của nhân vật
thichchauchau: Buồn cười, xây dựng toàn nhân vật giữ mình ngoan ngoãn hiếm có thế mà cũng gọi là nổi loạn
thichchauchau: Tao mà cho bọn nó nổi loạn thì bọn nó đã đếch thèm viết
thichchauchau: Hehe, tự nhiên hơi bức xúc
thichchauchau: Thôi! Tóm lại, vấn đề là chịu đầu tư
thichchauchau: để giảm bớt xác suất bị hủy diệt hay không
thichchauchau: Ngắn gọn thế thôi
(còn...)