← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 4 tháng 6, 2003
THIẾU VẮNG
trẻ con nhà ấy khóc thay cười chúng sợ sệt nhìn cuộc đời rúm ró chúng giật mình khi mưa rơi trên cỏ chúng hoảng hồn khi gió lỡ ùa qua người mẹ thì bỏ xứ đi xa anh trộm cắp bố đem đi tiêu thụ đêm uống rượu chửi nhau ho sù sụ máu trong tim đã chết cả bầm đen họ điên cuồng trong chuyếnh choáng hơi men lũ trẻ trốn cùng những con chuột nhắt mặt người lớn đỏ gay đỏ gắt mặt chúng thì trắng bệch vã mồ hôi cuộc đời buồn bất lực thế mà trôi lũ trẻ sống sợ và thù hận ánh mắt chúng bừng lên căm hận trước những người ruột thịt đã tự chôn rồi chúng sẽ thành những kẻ du côn cả người lớn và trẻ con đều khổ họ lần lượt kéo nhau rơi xuống hố sự vô tình lẳng lặng lấp đất lên những con người ấy chẳng có tên hoặc nếu có cũng chẳng ai biết đến họ lên đênh chẳng bao giờ cập bến những bến bờ chẳng có tình thương 2002 (trích trong phần ?olẽ giản đơn? của ?omầm sống?) ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →