thơ nằm đâu đấy trên chiếc lá
trong những vành xe những mặt người
thơ nằm đâu đó ngoài con chữ
bọc quanh nước mắt của môi cười
thơ nằm trong nhát dao chững lại
cách trái tim kia lớp áo mềm
thơ nằm như trái tim bỗng dại
đập như cỏ hoang trong ngực đêm
thơ nằm ôm bước chân bỗng mỏi
tự do vì chẳng đuổi theo gì
thơ nằm che mất bao dấu hỏi
sau lời kỳ bí: sống là đi
thơ nằm như nước đang rướn chảy
từng dòng theo tay kẻ chán thơ
tư tưởng của ta thì cũ rích
mà mi chưa chịu tắm bao giờ
10.11.06