đẻ thơ ra rồi không chăm
mặc chúng suy dinh dưỡng
chờ ngày thành lập hội cứu đói thơ?
thơ lớn lên
đứa thành trộm vặt
đứa đi giảng đạo đêm về ngủ với ****
đứa làm **** ngủ với nhà thơ đả ******** tình
(đến lúc hắn hết tiền
thẳng tay tát cho một phát:
ai bảo trong lúc ngủ toàn ú ớ sỉ vả tao)
thơ đói trơ trẽn lạ
cay độc lạ
đêm đêm khóc thầm nhìn vào vết xăm ẩn hiện nổi chìm trên tay trắng:
?ođói cho sạch rách cho thơm?
nhổ nước miếng vào xoa xoa xóa xóa
rồi giơ tay tự tát
khóc
cười
hát
nguyền rủa
lặng câm
thơ lớn lên
có đứa đâm thuê chém mướn
lấy ngôn từ đổi trắng thay đen
có đứa hèn tụng ca ác thú
đứa coi đời thua trắng hơi men
thơ lớn lên
có đứa tự tử
có đứa chết không xong
dở nọ dở kia
có lúc chửi ?ođứa nào sinh ra bố?
(ôi tôi xấu hổ)
(ghê)
thơ lớn lên có đứa hả hê
vui tươi suốt
miệng toàn cười phớ lớ
được mạnh thường quân tài trợ
tiểu bậy giữa đường
lăng xê thành cao thủ hiện sinh
thơ lớn lên thành đủ thứ đứa linh tinh
còn một đứa có vẻ còn tử tế
bọn kia xui nó đểu nó chết nó bảo:
tôi không thể
tôi buông mình ai dọn trò ỉ.a vãi của các anh
rồi khẽ ôm cô **** út dỗ dành:
anh xin lỗi chưa cứu em ra được
tôi nghe thấy bỗng dưng quặn ruột:
con chửi nốt ta đi
kẻ vãi ra một lũ chẳng ra gì
nó bảo:
cha không có tội đẻ
chỉ vì cha chẳng biết nuôi
mà thôi cha đừng khóc
loài người đã buồn đến rụng cả đuôi
rồi nó lao vào guồng quay kiếm tiền cứu rỗi
chết khi chưa có tuổi
mắc bệnh
không vần
và
vần khi thị hiếu không cần
ôm xác con tôi ngồi tôi ngẫm:
đẻ thêm bao nhiêu dị bản mới được một đứa vừa người vừa đẹp vừa đau như nó
không cần nuôi mà vẫn chẳng quái thai
thở dài
bẻ bút
không làm thơ nữa
nhìn những người bụng mang dạ chửa
thấy buồn buồn cho những sắp sinh linh
đêm đêm nằm một mình mình
nhớ nàng Sáng Tạo khỏa thân uốn éo
sợ đẻ lũ con mà không nuôi đâm dặt dẹo
ngậm ngùi teo tẻo tèo teo
chuộc lỗi với con xách sơn đi tô khẩu hiệu:
càng vô trách nhiệm càng phải dùng nhiều bao cao su
từ đó mỗi lần đến với nàng Sáng Tạo
tôi đeo một nỗi ám ảnh về những cái chết chưa ra đời
đôi khi nó rách toạc vì cuồng quay xúc giác:
đam mê đi mặc kệ ngày mai
lát sau buông nàng Sáng Tạo
nhìn vết rách lại thở dài:
amen!
thiện tai!
tội lỗi!
nghệ thuật là gì nếu chẳng có mầm xanh
mầm xanh là gì nếu chẳng còn đất sống?
để lần sao lao vào lửa bảo hãy quên sạch sành sanh mầm với chả đất
(dù có biết mầm biết đất là quái gì đâu)
mà vênh vênh đeo tem nghệ thuật
tôi tuyên bố
nhân danh một thiên tài
(đáng ghét)
(bốc phét)
tôi là thiên tài
hạng bét
ranh giới mỏi mềm
giữa sáng tạo
và không
hãy vượt qua tôi bậc thang thấp nhất
rỗi hẵng
thích thì ngông
kẻo thói ấy
làm lũ con dặt dẹo của tôi bắt chước
trộm cắp
giết người
còn khoe mình là nghệ thuật bất lương
09.09.03
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...