Thơ tình
Anh hem tranh đấu
Để có được em
Vì nếu mải mê tranh đấu với những kẻ khác, làm sao anh biết được anh thích tranh đấu hay thích em
Anh sẽ sống như một tạo vật
Có sức sống của riêng nó
Và nếu em thích nó
Em có thể chạm vào nó
Vì nó cũng thích em
Và nếu như anh có được em
Như cái lá đính vào lông con chó nghịch ngợm sục sạo khắp các bờ bụi
Anh sẽ lại bối rối
Mình biết làm gì với sự dễ tổn thương này?
Tự do của mình có chịu sẻ chia mình với cô ta không?
Và tự do của cô ta, mình bảo vệ hay mình ham sở hữu?
Mình sẽ quan sát tình cảm lứa đôi làm mình khoẻ lên
Nhưng mình có quan sát mỗi cử chỉ cô ấy chăm chú như xem một bức tranh, một cuốn sách hay, có háo hức trước những buồn vui khó hiểu?
Có bất công với cô ấy khi cô ấy yêu mình hơn?
Mình có tắt được suy nghĩ khi làm tình?
Hay sẽ thấy rõ hơn tự nhiên và nhận thức không mâu thuẫn?
Có thấy cô ấy lớn lên như một đứa trẻ rụt rè mạnh mẽ dần theo cách không phải đánh đổi sự thơ ngây vĩnh viễn?
Có nói được với cô ấy đủ 1000 lần mỗi khi cô ấy bị sợ hãi làm mất trí:
Đừng sợ, đừng sợ mất thơ ngây, em đuổi sự thơ ngây đi, nó chỉ bay hơi và tái tạo
Bởi nó là nước trong người em, cá ạ
Nhưng anh không đoán trước hôm nay
Từ hôm qua
Và không đoán trước ngày mai
Từ năm tới
Anh hạnh phúc vì mình bối rối
Vì đó là cảm xúc chỉ một điều mới mẻ mới tạo nên