Tớ kể chuyện tí nhé?
Độ này, tớ hay phải đến bệnh viện điều trị ngoại trú. Ngày ngày, mang túi thuốc đi, đến nằm lên giường cho các bác sỹ cắm các cây kim châm cứu vào đầu, vào thái dương, vào tai... Nhắm mắt lại, nghe các cây kim rung rần rật, rần rật cảm tưởng như trong bộ óc mình, các sức sống đang nổi loạn. Sau đó thì tiêm mấy phát vào gáy và bắp chân. Cũng không có gì đau đớn lắm. Chỉ như lúc người ta chích xì-ke thôi, có điều, sau khi chích, không thấy? phê. Cô bác phụ trách thi thoảng hỏi: ?oĐau không??, đáp: ?oAi mà chả đau ạ?. Định đùa: ?oĐau thì cô có tha cho cháu không??, lại thôi, không cảm giác thấy sự thân thiện.
Ở đấy, cũng như ở nhiều nơi, tớ chẳng quen ai. Mấy hôm đầu, mỗi hôm một bác sỹ châm, có hôm là cả sinh viên thực tập, mỗi ngày đau một kiểu? Về sau, mẹ tớ đến ?oliên hệ?, thế là cô bác sỹ có tay nghề bắt đầu châm cho, phụ nữ có khác, nhẹ nhàng và đỡ đau hẳn. Về nhà bố bảo: ?oCó tiền vào phải khác chứ?. Nói với bố: ?oKệ, cần gì làm thế, đau cũng có sao?. Bố bảo: ?oXã hội bây giờ nó thế?. Không thích nghe người ta nói câu này, kể cả người nói là bố.
Từ hôm ?oliên hệ? ấy, mọi người đối xử với mình có vẻ thân mật dịu dàng hơn. Cố nhủ lòng đừng thắc mắc ?ochẳng nhẽ vì tiền ư??. Người ta đối tốt với mình, dù vì cái quái gì thì cũng vui mà chấp nhận và cư xử cho phải phép. Cuối buổi vẫn thật lòng: ?oCảm ơn bác sỹ?.
Đi châm cứu cũng là một niềm vui nho nhỏ: ?oNằm im, nhắm mắt, nghe người ta tán gẫu?. Nào là về chiến tranh, về dịch cúm, có bác sỹ nói chuyện với đồng nghiệp: ?oMỹ tấn công Iraq xong sẽ đến Triều Tiên, rồi là Việt Nam?. Thoảng nghĩ đến bảng cáo buộc nhân quyền mà Mỹ mới đưa ra với nước mình. Ngay lập tức, đã có những người Mỹ hiểu biết phản đối: ?oCác vị đó cáo buộc Việt Nam có trên 20.000 trẻ lang thang thì Mỹ có tới hơn 1 triệu?? Nghĩ: Nói lí lẽ với những kẻ bịt tai thì ăn thua gì mấy, dù sao vẫn phải sống tiếp mà mạnh? Và vấn đề là với con số 20.000 kia người ta bắt buộc phải làm nó giảm nhanh, để ai ai cũng có quyền yêu nước, yêu một đất nước mà con người không đánh mất đi truyền thống ?oyêu nước thương nòi?
Khi những cây kim cắm ngập vào da thịt nghĩa là mình đã giao tính mạng cho các bác sỹ, lúc đó thì đành nghĩ: ?oChết thì thôi, bất khả kháng?. Châm xong, tiêm xong, thấy mình vẫn sống là coi như đã có một niềm vui, niềm may mắn được sống tiếp. Trong cuộc sống, để không hèn và buông xuôi, lòng lúc nào cũng phải tâm niệm: ?oPhải sinh tồn bằng mọi giá và phải tiếp tục chơi trò may rủi là tìm kiếm một xã hội tốt đẹp để thử thách chính mình, xem mình dai dẳng đến mức nào?
Đôi lúc, đợi các bác sỹ đến, nhìn ra cửa sổ, nhớ chuyện ?oChiếc lá cuối cùng? như nhớ đến một liều thuốc thần rỉ thấm vào mình cái ý nghĩ, con người đã vì nhau mà hy sinh tính mạng thì sống tiếp và cố sống để người bớt chết cũng là một nghĩa vụ của con người.
Rồi có hôm lại nghe một cô gái nằm giường bên cạnh nói chuyện tiếng Anh với một bác sỹ da đen rất cởi mở, vui vẻ. Nghe câu được câu chăng nhưng lại vui vì tìm thấy trên đời, có thêm hai người có tấm lòng.
Hôm nay, tự nhiên cô bạn chưa nhìn mặt nhưng có giọng nói giống một người quen cũ bỗng nhiên kể cho các bác sỹ nghe một câu chuyện để cảm ơn. Câu chuyện về hai cái hồ. Nghe bập bõm nhưng đại ý là có hai cái hồ, một ******** chóc, cá tôm không bén mảng, một cái thì tràn ngập sinh vật. Về sau người ta tìm ra lí do. Một hồ nước tù đọng. Còn hồ kia san sẻ nguồn nước của mình với các nhánh sông khác và cùng đổ ra biển. Cô bạn không quen nói: ?oKết luận của câu chuyện là những ai biết chia sẻ luôn được mọi người yêu mến. Cháu không có gì để chia sẻ nhưng cháu xin cảm ơn các bác sỹ đã chia sẻ tấm lòng của mình khi chữa trị cho các bệnh nhân?? Các bác sỹ vỗ tay. Ban đầu, trong lúc cô bạn kể chuyện, có vài người vẫn tiếp tục tán gẫu chuyện riêng. Nhưng cô bạn vẫn kể, và họ dần dần im lặng lắng nghe. Cô gái đi về. Các bác sỹ nói chuyện tiếp: ?oCon bé này yếu lắm nhưng học giỏi lắm nhé?? ?oCó khiếu nói thật, kể chuyện hay, lại còn nói kết luận của câu chuyện là??
Nằm nghe tiếp những cây kim nhảy múa trên đầu, nhắc nhở mình tiếp một chút về cuộc sống, mọi người đều có tấm lòng, có điều, chúng ta đã phải giấu nó đi, đã phải đè nèn nó quá nhiều theo một xu thế không đáng có. Hãy cứ đừng bao giờ cho phép bản thân khinh ghét con người. Tiếp tục tìm cách nào đó đi anh bạn, để mọi người hiểu và gắn bó và được sống thật với nhau hơn.
Lại nhớ về bài viết của chị Huệ mới đọc hôm trước. Chị cũng là người ít nhiều đấu tranh cho nhân quyền. Nhưng chị lại là một người đã định cư ở nước ngoài từ lâu và bị cuộc chiến ở Việt Nam làm tổn thương khá nhiều. Bài viết vừa rồi của chị có một sự ngộ nhận về thông tin là người Việt ủng hộ Mỹ đánh Iraq. Quả cũng có những người như thế thật, những người đó làm buồn và đem họa vào cho đất nước nhưng không phải người Việt nào cũng nhỏ nhen và ngu xuẩn thế.
Chị Huệ, những vết thương lòng đôi khi nó cản trở người ta phản ánh chính xác một sự thật. Và như thế, vô tình chị lại tách rời với những người có tấm lòng nhưng cũng không chấp nhận những gì sai lệch, điều đó chỉ tạo thêm cơ hội cho những kẻ chia rẽ mà thôi. Em luôn coi chị là bạn bởi vì chị mãi mãi không phải người có dã tâm. Nhưng những sự thật không đúng sẽ là cớ để người khác có thể vin vào đó mà làm nhiều điều nghiêm trọng. Chị đã ?onằm ngoài khuôn khổ? nhưng em nghĩ ?onằm trong khuôn khổ? nó cũng có cái hay, đó là người ta sẽ thận trọng hơn về tính đúng đắn của những gì mình phản ánh. Và mong chị tin rằng, đất nước Việt Nam dù thế nào thì cũng bắt buộc phải đổi mới hơn nữa, phải bình đẳng hơn nữa để không thế lực nào có thể viện cớ mà gây sự.
Và sự dân chủ em nghĩ Việt Nam đang có chính là những điều em đang viết nó không bị xóa đi. Có những cái bị xóa đôi khi là do sự cẩn trọng bất khả kháng, khi có chính những người đang sống ở đất nước này luôn chê bai nó trong khi chỉ mãi vun vén cho bản thân và góp phần làm cản trở sự tiến bộ của dân tộc mình.
Có thể em buồn nhiều điều về đất nước, nhưng trong thời điểm này, có mấy người dân nào trên thế giới không buồn vì đất nước mình đâu. Nỗi buồn phải là cái gì đó để khi nhìn vào nó, người ta mạnh lên và muốn chiến thắng nó bằng sức lực bản thân mình, đó là một nỗi buồn có giá trị sống.
linh
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗