một chiều trái đất không thèm non xanh
tôi run theo lá treo cành
trong cơn gió vác mùi tanh máu người
tôi rơi theo một nụ cười
giữa cơn hấp hối chiếc tươi ngực đời
tôi bay từ một làn hơi
mùa xuân vừa trút sau lời trối trăng
mùa xuân cô ấy nói rằng
sao anh không thử sống bằng tim anh
trước khi đi phố dỗ dành
mi bay một quãng là thành chim thôi
biết là hắn mị dân rồi
vẫn bay chỉ để làm mồi cho thơ
và thơ từ nãy đến giờ
cũng là mồi để câu chờ tương lai
tương lai là một bông nhài
cắm trên thực tại bi hài lung tung
tôi nhìn qua mắt anh hùng
thấy đời cũng đã bét bung muôn phần
tôi nhìn qua mắt tiểu nhân
thấy đời này cóc có cần bó băng
nhưng xuân cô ấy nói rằng
sao anh không thử giết thằng lem nhem
30.03.04
trích từ umnnb:
Không thất vọng, đau khổ, thất bại thì không có hi vọng, ước mơ, cố gắng mới. Con người cố không hi vọng, không ước mơ, không cố gắng thì vẫn bị đời gây khó dễ cách này hay cách khác thôi. Nhưng thất vọng, đau khổ, thất bại làm cho không còn tí sức nào để hi vọng, ước mơ, cố gắng thì sao?
Tóm lại vẫn là sự lựa chọn và sự nhạy cảm
. "Nhắn nhủ" nhạt nhẽo nhỉ.
Tôi cảm giác ai mà sống nghệ sỹ liên tục thì rất sớm tự tử (dù không phải ai tự tử sớm cũng là nghệ sỹ, nhiều khi mắt kém nhầm thuốc trừ sâu với sữa đậu nành, keo con voi với thuốc nhỏ mắt, dây thòng lọng với cà vạt...). Suy ra, thường thì nghệ sỹ cũng vẫn phải sống những khoảng "không-nghệ sỹ" nhiều hơn. Vì tự tử rồi thì đâu còn được làm nghệ sỹ nữa. Nhưng làm nghệ sỹ để làm gì nhỉ
Tôi có tuyên ngôn ở topic này rồi chứ, chắc bạn không để ý:
Tuyên ngôn
nhân danh những kẻ chuyên nhân danh
cái đẹp, cái thiện
để làm những điều
rất xấu, rất ác
tôi tuyên bố
tôi là đứa đê tiện nhất
trong tất cả những đứa hèn
30.04.04