← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 11 tháng 4, 2003
Tôi thấy buồn cười bây giờ lại có những kiểu nghĩ: ?oCái này cứ như sách giáo kh
Tôi thấy buồn cười bây giờ lại có những kiểu nghĩ: ?oCái này cứ như sách giáo khoa nên không thực tế, không nên tin?. Sách giáo khoa là đúc rút từ đời sống mà ra. Việc ứng dụng nó lại phải linh hoạt như mở những file nén ra vậy. Việc tôi viết nhiều người cảm thấy như sách giáo khoa làm tôi mừng quá, thế này thì mình đúng là mình có tài viết sách giáo khoa bẩm sinh. Không sợ thất nghiệp rồi, mai sau có đói thì làm nghề viết sách giáo khoa. Tất nhiên, sách giáo khoa không phải cái nào cũng đúng nghĩa là sách, nhất là khi nó bị áp đặt để đạt tới mục đích mà người viết định ra. Tôi cũng có mục đích của mình, đó là muốn hòa bình và mọi người đều có quyền được sống, được tự do. Để tôi không bị tổn thương khi chứng kiến những khổ đau, bất công và không phải hoang mang trước những hiểm họa rất rất có nguy cơ xảy ra trong cuộc sống. Tôi đang viết cũng để góp phần tránh những điều đó xảy ra. Còn sống thế nào và nhìn nhận về cuộc sống thế nào là tùy mỗi người. Tôi chỉ không muốn một lúc nào đó, khi bị dồn vào một thế khó xử, một ranh giới sinh tồn, những cách sống quá khác nhau chả hề thù hằn gì mà phải dùng bạo lực với nhau. Khi nghĩ và theo dõi cuộc chiến ở Afghanixtan và Iraq, tôi đều thấy những người dân khi còn ?ohòa bình? chả hề sung sướng gì, trông cứ nhếch nhác thế nào ấy. Tôi đã có lần thử đặt mình vào địa vị chính quyền Mỹ-Anh, bỏ qua hết mưu đồ về dầu mỏ, bá chủ, phô trương thanh thế, coi như họ muốn giải phóng nhân quyền và tiễu trừ khủng bố. Cuối cùng, tôi vẫn không thể chấp nhận những giải pháp họ đưa ra. Đơn giản là vì nó là những giải pháp sát nhân rất ẩu. Nếu người ta thực sự muốn nhân quyền cho trái đất thì trước tiên phải bắt tay với nhau và cùng nỗ lực tìm những liệu pháp có thể hạn chế thương vong đến mức tối thiểu. Thật ra, thế giới này sẽ yên ổn rất nhanh nếu Mỹ và Nga chịu bắt tay nhau để cùng gìn giữ nó. Có điều, chuyện này chúng ta đều biết là ảo vọng. Nhưng dù sao cứ đặt một tia hy vọng vào đó đi. Hy vọng bây giờ cứ phải đặt vào nhiều chỗ thì khi cứ mất dần mất dần mới có cái vẫn còn để mà tiếp tục sống. Tôi hiểu là chả nên đi sâu vào những ?othâm cung bí sử? của cuộc đời mà làm gì, chỉ biết in ít thế này mà đã cảm thấy đầy nặng nề trong đầu. Cái cách mà một người bình thường như tôi muốn nắm được chính là cố cảm nhận về nó một cách hết sức đơn giản. Ví dụ như đem bom đạn đi giết người vô tội là sai là đáng tởm dù với bất cứ lí do gì chăng nữa. Bush bảo: ?oTôi giết khủng bố, giết bọn độc tài đấy chứ? thì đến một ngày bọn khủng bố thả quả bom to tướng vào nước Mỹ lại nói: ?oTao giết kẻ thù của dân tộc tao đấy chứ?. Cái tôi muốn hét lên là: ?oĐừng có giết nhau và làm khổ những người xung quanh nữa, dùng trái tim và cái đầu mà nghĩ đến hậu quả đi? Tôi là người hay đi tìm những cái bản chất của cuộc sống và cố sống theo những cảm nhận tự nhiên. Chính vì thế mà tôi cảm giác mình và cuộc sống này nó có rất nhiều sợi dây ràng buộc. Điều tôi đang cảm nhận lúc này là một cái gì đó không cảm nhận nổi. Không tối tăm nhưng chưa thấy tia sáng. Những người trong cuộc sống luôn hướng đến mục tiêu mình định ra, luôn giữ cách nghĩ bảo thủ mà không biết đặt đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, sự sống của người khác thì sẽ làm cuộc sống xấu đi rất nhiều. Tôi hiểu điều đó, bởi vì, chính tôi dù không gây ra tội lỗi gì, khi sống giữa những người như vậy, tôi luôn cảm thấy mình cô độc và đang chết dần đi. Và khi tôi thử đặt mình vào họ, tôi cũng thấy họ cũng sống một cuộc sống mịt mù. Tất nhiên là dù sao vẫn phải sống và sống theo cách của mình chừng nào thấy nó chưa phản bội lại mình. Tôi là người biết chấp nhận thử thách và tin mình là một gã cứng đầu, đặt sinh mạng vào tình yêu thương và sự hy sinh một cách có lí. trích từ http://www.ttvnol.com/forum/t_167306/11 linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →