tôi thấy tôi trong một quán ăn
nhai trệu trạo đĩa cơm rang nóng hổi
tôi biết
với em tôi có lỗi
dù lỗi gì tôi chưa nhớ được ra
tôi thấy tôi như một lão già
ngồi ngơ ngẩn nhìn đêm ăn thành phố
tôi hút thuốc như âm thầm hối lộ
gã tử thần mau đến dắt tôi đi
không rõ em đang cảm thấy gì
trong bóng tối thay tôi ôm em mãi
tôi chỉ ước em không còn sợ hãi
không nhọc nhằn đưa giấc ngủ lên ngôi
tôi nhìn tôi và bỗng thấy xa xôi
tôi nháy mắt để tôi trôi gần lại
tôi uống tôi dù đắng và cay ngái
để thấy mình bỗng chốc vẫn tin em
cái nóng làm tôi chảy như kem
tôi ghen khẽ với đôi ba thằng bạn
gánh giúp tôi một vài cơn buồn chán
và nhẹ nhàng chung sống với khổ đau
21.06.05