← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 4 tháng 4, 2003
TRẺ ĐỜI
nhóm lên đi đêm lửa những linh hồn lạnh lẽo về hơ tay ngồi lặng lẽ buồn chua cay ném nỗi đau vào ngọn sáng chơi vơi cho lưỡi lửa kia ri rỉ kể chuyện đời những con thiêu thân nhoằng nhoằng chuyển kiếp lửa liếm đi ảo ảnh phù du những linh hồn từng tự cầm tù những linh hồn cả gan phá ngục những linh hồn sung túc những linh hồn đói meo? lửa không phải nơi ôn khổ kể nghèo chẳng phải chỗ để khuyếch trương thành tích lửa để đúc nỗi đau tuyệt đích gom đớn đau kẻ chết cho sống một con người để sớm ra bên đống tàn tro một sinh linh chào đời bằng im lặng khóc đi em khóc đi em thổi bùng lên mẩu than hồng hấp hối đừng để chuyện đời bưng bít sự hồi sinh tại sao em không tin trong đống lửa có hơi ấm của cô bé bán diêm có trái tim Đankô tí tách em thấy không ngọn lửa có hình đôi mắt rách rách vì không ai vá, em ơi em biết không em là đứa trẻ Cuộc Đời từ hôm nay em phải bắt đầu sống cho ra sống phải biết khóc phải biết cười phải biết yêu thương và phải được thương yêu em khóc đi em cười đi em không cô độc em là con của Con Người 06.09.02 BÂNG QUƠ sẽ có một sự bùng nổ những cơn khủng hoảng tinh thần những sự thăng hoa nhận thức cái Nhân được là cái Nhân sẽ có những cơn lốc xoáy quét đi bụi bặm hồng trần kẻ nào độc ác phải chết như rác cớ gì lòng mãi phân vân? 06.09.02 linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →