trích từ http://ttvnol.com/forum/t_157656/4a?5.367154E-02
Cơn mưa không gột được
Những sự sống cũ rồi
Không làm tươi lại nổi
Vệt buồn thẫm trên môi
Mải reo đùa trên mặt nước
Ngại qua sa mạc cỗi cằn
Bỗng đâu ngợp ngụa rác rưởi
Chìm trong nhoe nhoét ăn năn
Phá lá phá hoa phá hết
Phá cho chảy máu Ôxy
Tả tơi tấm thân tanh tưởi
Chết xong chưa sống được gì
Lén lút hút hồn ánh sáng
Mớm cho muôn lá vô hồn
Xác mưa nhầy trên sỏi đá
Lá nào chịu biết mà chôn
Những hạt mưa không lí tưởng
Chết trong đau đớn, tầm thường
Những gì để trời sắp đặt
Trời ơi, hãy để trời thương
...
Có những hạt mưa nho nhỏ
Rơi vào mắt kẻ mù loà
Thấm vào đôi môi nứt nẻ
Vút trong vắt một tiếng ca
Giọt giọt ngọt ngào cay đắng
Cứ rơi rơi mãi muôn đời
Ðừng ngấm vào tôi những hạt
Không còn sức để bay hơi
...có khi yêu đến xế chiều
cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...