công viên rộng bất ngờ
như một thành phố khác
lặng thinh là âm nhạc
ừ
đêm
chào em
đêm
vài lứa đôi bách bộ
dăm người tập dưỡng sinh
nhẹ nhàng không trách móc
cảm ơn
tôi
vô hình
kim tiêm nằm rải rác
tôi không phải thằng nghiện
giả sử tôi là nó
chắc cũng khó phục thiện
định hái ít trứng cá
vừa đi vừa nhâm nhi
trong đêm cây giấu quả
còn em
em giấu gì
công viên không bom đạn
người đói khát cũng không
ngoài công viên thì có
đời đếch chịu đại đồng
tĩnh tâm mãi chả được
hồ chưa cấm câu cá
tôi nhặt một tảng đá
buộc tóc vào
và câu
04.10.04
ĐÃ CÓ NGÀY
đã có ngày bàn tay không buồn viết
và trái tim thôi muốn đập đau đau
nếu vắt được nỗi nhớ ra thành máu
ta sẽ chỉ cho em một đại dương đỏ ngầu
con chó phốc nhà ta tự tử
nhảy từ lầu 4 xuống trong một cơn mưa
tao vẫn nhớ về nỗi đau trong tiếng hú
linh hồn mày hết cô độc hay chưa?
ta thoảng nhớ ngày xưa hồn nhiên lắm
chả biết gì về tội ác, chiến tranh
lúc thèm quá trộm tiền mua quà bánh
dù lương tâm cắn rứt vẫn ngon lành
ta mãi nhớ những ngày ta nhận thấy
ta chỉ như nô lệ ở trên đời
muốn bình đẳng hoà bình trên thế giới
mà tựa hồ khao khát của đồ chơi
ta lại nhớ bà ta già yếu quá
muốn thấy bên ta có một người
những nỗi nhớ không làm ta quên được
người đàn bà trong trẻo đoá môi tươi
09.01.03