← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 28 tháng 4, 2014
Truyện ngắn Docter J (updating) "Doctor J", Dôn nói. "Call me tiến sỹ J là được rồi", tiến sỹ J nói, đáp lại cái bắt tay của con người khó đoán tuổi đối diện. "Sau vụ xử hụt Zuck Xoăn in the name of tai nạn du lịch, facebook sập, zombie không có chỗ tự kỷ ra ngoài đường, loài người tuyệt diệt, Việt Nam lại có gì khiến ông còn sơn (concern) sao?", Dôn liến thoắng, vẻ hài hước, am hiểu chính sự của hình cảnh Mỹ. "Anh có thể chỉ nói tiếng Việt được hem. Tôi đang muốn học thêm. Mới có mấy năm mà từ ngữ mới lạ quá. Hem, Dee, Hự... Tôi chưa hiểu lắm", tiến sỹ J cuối cùng cũng rụt được tay về trước cú bắt quá sàm sỡ của bàn tay khô khan. Ông chỉ thích người nào tay ướt. Nó làm ông nhớ lại đôi tay mẹ lúc đặt ông cạnh Grenou. "Anh có nó ở đây chứ?", tiến sỹ J nói, bước chậm lại. Dôn vừa rảo bước vừa huýt vài nốt bản The Lonely Shepherd, làm như đang hưng phấn lơ đễnh vượt lên. Ngoái lại, gãi đầu, về số lùi, hãm tốc cho đến khi tiến sỹ J đuổi kịp, Dôn nói như huýt gió: "Car". "Stupid fuck! Don't you know how important it is!", tiến sỹ J gầm lên, yên tâm vì nhân viên quản lí sân bay Inside Hate không thạo tiếng Anh. Là một chuyên gia tâm lí làm việc trong điều kiện căng thẳng về giờ giấc cũng như độ nguy hiểm, ông luôn phải tìm cách xả ngay những ức chế để giữ sự trung lập tốt nhất có thể khi bản thân đối mặt với một vấn đ mới. Điều đó cộng với ngoại hình Đức lai Tuyên Quang tôi luyện ông thành tuýp đàn ông của mọi phụ nữ. Chưa phụ nữ nào có thể từ chối ông mà còn sống, hự. (Xin lỗi, tác giả không kiềm chế được cảm xúc). 10 minutes later... "Chó. Em hận anh", tiến sỹ J chỉ mặt Dôn, từ tốn nghiến nát từng từ. "Đệt, thế mà tự hào mình giỏi tiếng Việt hơn Kissinger", Dôn nghĩ, cực khoái vì kịp hãm lại. Rồi thốt ra ý nghĩ tiếp theo: "Mẹ, mà sao laị mất đúng cái xe đó chứ. Chúng ta đang làm phim về mất xe mà". "Đang làm phim" là một thuật ngữ riêng của hai người. Nói to những từ này lên và hiện trường sẽ chậm được thông báo cho tụi cớm. "Finally, nó là cái gì vại?", Dôn nói. Anh ngồi bệt xuống, dựa lưng vào thân xe, hưởng chút bóng râm từ cây trúc đào. "Vại là cái gì vây?", tiến sỹ J phả khói, tay quẳng bao thuốc cho Dôn. Que diêm trên tay Dôn xoè một vạt lửa đợi sẵn. Nếu làm chậm lại 100 lần diễn biến vừa xảy ra trong chớp mắt, quần chúng khán giả cần lao có thể thấy ngọn lửa bùng lên khi bao thuốc mới đi được nửa quãng đường. Và cho đến khi Dôn vận kình tóm nhẹ bao thuốc lại, một điếu thuốc thừa cơ nắp bao bung lên, nảy vọt ra, lộn vài vòng rồi như một vận động viên nhảy cầu sắp tiếp nước, cắm thẳng vào cái mồm nhẵn nhụi đang ghếch lên đợi sẵn như một con chó tru. Thanh tú như một con chó hoang dingo động đực là những gì mà tác giả tuỳ tiện nói về Dôn. Dôn sinh ngày 3.4.1991. Nhóm máu: Q. Năng lực: May mắn. Sở thích: Dùng chuỳ đi đi lại lại, trên người có gắn cảm biến để làm phin 3d về dây chuyền sản xuất đùi gà. "Vại là vậy", Dôn cũng phà khói nói. "Did I miss anything? You go to the conclusion That's Vại but you didn't give me the meaning. What's vại? Who is vại? Vại là sao? Gì vại?", tiến sỹ J hào hứng. "Tiến sỹ J, though việc ông đang bị out of topic is pretty good for me but ông đừng trẻ con nữa đê. Con người hiện tại của ông không được phép nghĩ đến những thú vui ngôn ngữ học. Vại là một cách phát âm khác của vậy but sounds cuter, vại thoai. Quai trở lại trách nhiệm của tôi, chiếc xe thì mất rồi và Sakura sẽ giết tôi nếu tôi làm mất thêm bất kỳ món đồ nào trong ba ngày tới. Dù nó chỉ là một cái condom chứ không phải your stuffs", Đôn trở lại điệu bộ tưng tửng, hoa mỹ như từ lúc bắt tay. Có vẻ việc tiến sỹ J mê man đuổi bướm đi vào khu rừng ngôn ngữ đã đánh mất sự bí hiểm của một người có tiền đô như ông. "Đi ra khỏi đây đã, we need trang điểm, tránh gây mất trật tự an ninh khu phố trước khi quay lại", tiến sỹ J trở lại điềm tĩnh sau khi giấu cái xác bầm dập của nhân viên an ninh đến xin lửa trong téc xăng. "Đi", Dôn nói, mất 20 giây để nổ máy chiếc Wave Alpha đầy xăng gần đó. "Không đội mũ bảo hiểm sao?", tiến sỹ J gào lên trong gió của vận tốc 90 sau giây thứ 7, hai tay gõ laptop liên tục sau lưng Dôn. Pưng, va đúng con lươn ở 94 km/h, Dôn bóp phanh và bay tiếp. Xe và tiến sỹ J ở lại do đùi kẹp quá chắc vào hông xe. Nhưng lực quán tính quá mạnh, tiến sỹ J cũng bay theo, chậm hơn. Khi Dôn tiếp đất thì tiến sỹ J còn ôm lap ngồi thiền trên hem trung nửa giây, trong tiếng hét khi ngoái lại còn chưa tan của Dôn: "Ông là Tây mà, lo gì". Hự. (Xin lỗi, lần này không phải do quá cảm xúc. Do viết nhiều bị ho lao mà độc giả không trả tiền cho cháo gà mà ăn). To be continue...
Xem thêm tác phẩm khác →