← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 15 tháng 5, 2014
Truyện ngắn Hải chiến (liên tục update, edit, có thể đọc lại từ đầu mỗi lần để có thêm phần thưởng) Chưa rõ K. là người Hoa, Việt, Mỹ, Phi hay Bahamas. Việc này là để tránh các thế lực hoang tưởng cổ vũ gà nhà, ném đá tình địch ngay từ đầu, đọc tiếp với nhiều định kiến. Dù trận hải chiến diễn ra hết sức dữ dội, tâm trí anh bỗng từ trạng thái kích động chuyển dần sang bồng bềnh. Đến khi cơn đau đầu trở lại, mở mắt ra, anh thấy mình đang nằm vắt ngang một tấm ván. Sóng êm. Dập dềnh với gió như có tiếng lá xào xạc. Anh thấy cộm cộm, mát mát ở cổ, định thò tay ra sau xem thì tay anh rơi tõm xuống nước. Nó không ngoan ngoãn nghe lời nữa. Tấm ván chòng chành. Tí thì anh mất thằng bằng lăn xuống. Sau 10 phút khởi động lại cơ bắp và các dây thần kinh, cuối cùng anh cũng với tay được ra sau. "Một con cá chăng?", anh nghĩ, "dù sao cũng thật là may mắn". Anh giật bắn mình vứt ngay nó xuống biển. Một bàn tay! Anh không biết đó là tay ai, địch hay đồng đội. Anh chỉ nhớ mang máng mình đã giật thót, đau nhói cực nhanh rồi lịm đi bềnh bồng. Bàn tay nửa nổi nửa muốn chìm, anh cũng nửa muốn vớt nửa muốn không. Anh tìm cách biện hộ để không phải ra quyết định khi thiếu thông tin. Anh nghĩ về thủy táng. Về cách phân biệt giữa liên tưởng và hoang tưởng. Liên tưởng là từ thông tin đầu vào, liên hệ ra các khả năng, kết quả. Hoang tưởng là tin chắc vào một khả năng, kết quả và niềm tin đó không đúng, kết quả chắc chắn đã không xảy ra khi thời hạn dự báo đã hết. Còn việc có Chúa, ma hay không, kết luận chưa có; nên về tín ngưỡng, khó có thể kết luận người khác trẻ con, mơ mộng ông già Noel, hoang tưởng. Nhưng nghe thấy lời nói bảo đi giết người vì đạo, vì tổ quốc thì có thể kết luận là hoang tưởng, cần đi khám bác sỹ hoặc ngồi im ở nhà cày game online ngay. Anh nghĩ về việc vợ mình ở nhà nhận được giấy báo tử, viết thư từ biệt gia đình rồi ra cầu nhảy lầu. Ai ngờ đoàn văn công đang ra đảo chuẩn bị up ảnh câu view lại dính oánh nhau. Đau xót. Đa phần tin là cổ đã chết dù cổ trôi dạt vào một bãi chuối nhưng bị mất trí. Với căn bệnh mất trí chuyển biến thành máu trắng, cô đi bộ thẳng về quê cũ là Bình Dương với nhiều kỷ niệm Hàn Quốc rồi mất tích trong bạo loạn. Nhưng trong mắt hầu hết mọi người, anh và cổ đều đã chết. Ai còn chờ đợi họ thì bị coi là hoang tưởng. Não chưa thăng bằng trở lại, ý nghĩ còn lơ mơ, dạt dào thì anh thêm một lần giật bắn mình khi bàn tay đang dập dềnh bị hút pụp xuống bởi miệng một con gì đó rất nhiều răng. Anh bắt đầu nhận thức được thực tại của mình. Sợ, mệt. Và khát. Khát. Khát. Khát. Khát. Những chữ đó liên tục được copy & paste trong đầu anh. Là một người may mắn, vài giờ sau anh đã trôi dạt đến một hòn đảo. Một bầy chó chạy ra đón anh. "Có người rồi, :"Dee!", anh nghĩ. Ngờ đâu, đi vòng quanh đảo anh mới biết: Đảo toàn chó! "Ít nhất là không bị đói rồi, :"Dee!", anh nghĩ. Nào ngờ anh bị chó măm. "Như một con chó!", anh vừa bị nhai vừa cám cảnh bắt chước Josef K. Rất tiếc, đó chỉ là một khả năng được dự đoán từ thông tin đầu vào ít ỏi. Anh hem bị chó ăn, độc giả lại phải khổ sở tò mò đọc tiếp. Vừa hơi tí là kêu "dài quá, không thèm đọc" vừa tò mò vì thèm khát chuyện gay cấn, đúng là một bọn hèn hạ. Mừng anh không bị chó măm, từ nay, ta cũng gọi anh là K. cho ngầu. Chưa rõ K. là người Hoa, Việt, Mỹ, Phi hay Bahamas. Việc này là để tránh các thế lực hoang tưởng cổ vũ gà nhà, ném đá tình địch ngay từ đầu, đọc tiếp với nhiều định kiến. Các độc giả khốn kiếp kính mến, theo tôi thì ta nên copy đoạn trên và paste lên đầu. Đoạn văn có tính giật tít vậy sẽ lôi kéo thêm bọn hóng hớt đọc đến đây :"D Như vậy, ngoài việc là chuyên gia copy & paste trong luận văn, bạn đã học được thủ thuật copy & paste để thay đổi tuyến tính câu chuyện khi viết truyện ngắn một cách hết sức rẻ tiền. Thực ra là học chùa, dù tác giả suốt ngày ỉ ôi bảo trả tiền vào tài khoản, học làm công dân thế giới có ý thức ứng xử tử tế với các giá trị cao cấp dần đi. Càng là công dân thế giới thì nguy cơ bị tấn công càng thấp do ta dần tiến tới đẳng cấp của bọn văn minh và như vậy là có hội. Tuổi mới, kết thêm tình anh em với nhiều bạn Tây mới ngoài mấy ông dở hơi Nga, Trung. "'Cause nothin' lasts forever And we both know hearts can change" Câu chuyện về đảo chó bắt đầu...
Xem thêm tác phẩm khác →