...nếu có lúc nào tao mất trí
vui lòng kể lại cho tao...
Lớp M đang lặng đang yên
Việt Hưng bỗng hoá ngựa điên làm xằng
Tính tình hắn rất hung hăng
Giết người lương thiện rồi quăng ra đường
Phòng 3 hắn lại rất thương
Lúc nào cũng giúp cũng nhường phần ăn
Ngủ thì hắn đắp cùng chăn
Không nghe sẽ bị hắn ăn vào mồm
Bị Hưng chọc ghẹo rồi ôm
Học sinh căm tức sớm hôm luyện rèn
Ngựa điên giở thói tị ghen
Giết người diệt khẩu nhỏ nhen vô cùng
Việc riêng cho tới việc chung
Hưng toàn phá đám rối tung rối mù
Bao cô gái phải đi tu
Bao chàng trai phải đi tù vì Hưng
Ngựa điên lấy vậy làm mừng
Bạn bè căm tức lửa bừng ruột gan
Tin đồn cứ thế truyền lan
Việc Hưng đểu cáng ngoại bang cũng rành
*
Trong khi Hưng ngựa lộng hành
Linh đi công tác nên đành bó tay
Nghe tin Linh chạy về ngay
Nhằm Hưng đá phát bắn bay vào tường
Rồi nhè cái bụng mà tương
Mắng Hưng một trận hết đường chối quanh:
Rằng: ?oMi không chịu học hành
Tu nhân tích đức trở thành siêu sao?? (1a)
Việt Hưng nghe tỏ lời vào
Nhưng còn uất ức không dao động lòng
Hưng cười: ?oThế vẫn chưa xong
Đánh nhau một trận đừng hòng hạ ta?
Hoàng Linh nước mắt tuôn ra:
?oCái con ngựa chết còn già mồm ư?
Nhưng Linh vẫn giảng từ từ
Cho Hưng thấy được thực hư rõ ràng
Việt Hưng quả thật là ngang
Không nghe giảng giải còn mang mối thù
Ngựa điên liền hoá lão Trư
Đinh ba bổ xuống định trừ diệt Linh
Nhưng Linh có phép tàng hình
Chưởng kia vừa tới lắc mình né ngay
Việt Hưng như tỉnh như say
Nghĩ mình thua trận mà day dứt lòng:
?oViệc này chắc sẽ chẳng xong
Đầu hàng thì sống nhưng mà nhục thay
Nếu ta đã biết thế này
Đừng làm bậy bạ có hay không nào??
Đâm lao thì phải theo lao
Hưng liều sống chết xông vào phi tiêu
Nhưng ai có thể đánh liều
Vì Linh lại chính là siêu địa cầu (1b)
Việc này Hưng có biết đâu
Nên đành rước hoạ ôm sầu vào thân
*
Hưng bèn chầm chậm lần khân
Liệu bề tính kế để dần được Linh
Hưng ta vờ tự trách mình
Để Linh tới sát thình lình ra tay
Việt Hưng cầm cái đĩa bay
Nện Linh vào gáy mà tay tê rần
Việt Hưng sợ hãi bần thần
Dùng chiêu thức hoá gươm thần chém Linh
Chỉ nghe rõ tiếng binh binh
Hoàng Linh bỗng thấy bên mình đầy sao
Linh chưa kịp thét: ?oÔi chao?
Việt Hưng đã đá bay cao lên trời
Nhưng Linh đã sống ở đời
Thì đâu chịu khuất tức thời tại đây
Với tay bẻ lấy cành cây
Phang Hưng một phát thác rày thân vong
Việt Hưng tê tái cõi lòng
Thiên đàng địa ngục quay vòng xung quanh
Việt Hưng mặt mũi tái xanh
Bạn Nga chạy đến: ?oXin anh tha chồng?
Hoàng Linh mở lượng khoan hồng
Việt Hưng sướng quá vội xông ra quì:
?oTính em đã chẳng ra gì
Được anh tha thứ em thì hoàn lương?
*
Bỗng nghe thấy tiếng trống trường
Việt Hưng tỉnh giấc bên đường xót xa
Vội mang cặp đến nhà Nga
Rủ nàng rảo bước đi ra bờ hồ
Việt Hưng mua thịt bò khô
Đem ra yên ngựa xin thồ người yêu
Nga nghe Hưng tán liêu xiêu
Nhưng mà tính khí vẫn kiêu như thường
Việt Hưng mới tỏ tận tường
Rằng: ?oBao năm trước ta thương yêu nàng?
Hằng Nga vẫn cứ làm sang
Nhìn ra rồi lại liếc ngang đưa tình
Việt Hưng lẩy bẩy thân mình
Mở lời lắp bắp tỏ tình với Nga:
?oTừ khi ta mới sinh ra
Mẹ cha đính ước đôi ta vợ chồng?
Hằng Nga đôi má ửng hồng
Việt Hưng lại chuyển sang trồng cây... hoa
*
Hoàng Linh lúc ấy đi qua
Mắng: ?oKhông chịu học sao ra chốn này??
Việt Hưng mới đốp lại ngay:
?oTa như thế đấy vậy mày đi đâu??
Hoàng Linh bối rối gãi đầu:
?oCãi nhau với ngựa chỉ rầu lòng thêm
Muốn mình được sống ấm êm
Thì thôi, đi thẳng, chớ nên lắm lời
Đến khi sự việc rối bời
Nỗi oan chỉ biết kêu trời mà thôi
Cái thằng chết nổi chết trôi
Hỏi sao lắm thế làm tôi đau buồn
Vậy thì ta diệt mi luôn
Nhưng mà nó khoẻ đành chuồn đi thôi?
Hoàng Linh chưa kịp dứt lời
Việt Hưng đã lạy kêu trời xin tha
Chuyện này chẳng nói đâu xa
Vì Hưng vẫn tưởng đây là trong mơ
Nhưng Hưng bỗng thấy nghi ngờ:
?oĐang mơ sao lại thẫn thờ cùng Nga
Vậy là trực giác lừa ta
Đây là sự thật cứ tha hồ cười?
Mặt Hưng chốc đã đỏ tươi
Nhìn Linh khinh bỉ còn cười ha ha
Linh rằng: ?oMày hạ nhục ta
Làm tao xấu hổ trước Nga của mày?
Được Nga giúp đỡ một tay
Việt Hưng sung sướng đánh ngay một đòn
Thực ra trái đất hình tròn
Vậy mà Linh thấy nó còn vuông vuông
Việt Hưng tiếp tục diễn tuồng
Đánh Linh bầm dập chẳng thương tí gì
Cười rằng: ?oLinh đó là chi
Trăm thằng cũng chẳng sá gì với anh?
Nga khen: ?oAnh thật tài danh
Bên anh em thấy trời xanh hơn nhiều?
Ngựa điên thoáng chốc tự kiêu
Ra tay hành hạ thiếu điều giết Linh
Tội Hưng thật đáng tử hình
Mà sao toà án cứ binh hắn hoài
Linh kêu: ?oTa muốn đầu thai
Thành con ngựa bố véo tai chết mày?
Ngựa điên căm giận ra tay
Đá Linh lộn cổ văng ngay xuống hồ
Mặt hồ thì cứ nhấp nhô
Làm Linh uống nước đến khô cả người
Bản thân lại chẳng biết bơi
Lát sau đã thất đất trời lung linh
Có ông qui lão thương tình
Sai con rùa bé cõng Linh lên bờ
Nhưng Hưng đã đứng đó chờ
Đánh Linh bầm dập mắt mờ cả đi
Hoàng Linh bỏ chạy tức thì:
?oNó mà điên loạn còn gì là thân?
Việt Hưng thấy vậy mừng thầm:
?oVậy mà trong mộng bị dần te tua
May mà nó đã về chùa
Nếu còn ở lại mình thua thì phiền
Chi bằng cho hắn ít tiền
Rồi van xin hắn hãy thiên vị mình?
Việt Hưng tiếp tục tỏ tình
Tiếng ta rồi lại sang bình tiếng tây
Bịa rằng: ?oDuyên số là đây
Đôi ta hạnh phúc dựng xây cuộc đời?
Hằng Nga lạy tạ đất trời
Liếc Hưng tình tứ nói lời: ?oO.K?
*
Việt Hưng giờ mới chịu về
Bị Linh đứng chắn bên lề đường ra
Rằng: ?oKia trước mặt bạn Nga
Ta không muốn để mi sa đường cùng
Giúp mi tỏ mặt anh hùng
Mà ta lại suýt tiêu tùng vì mi?
Việt Hưng cười lớn: ?oHi hi
Sức mi đã yếu tức thì nói ra
Van xin ta sẽ rộng tha
Nếu còn chống cự thì ta giết liền?
Linh rằng: ?oHọa có mà điên
Làm sao thua ngựa tự nhiên thế này?
Việt Hưng sa sẩm mặt mày
Giương oai khoe mẽ giơ tay định vồ
Linh kêu: ?oTa chẳng hồ đồ
Nếu mi muốn đánh thì vô trước nào?
Việt Hưng tưởng sẽ chẳng sao
Nào ngờ lao tới bị dao chặt đầu
*
Việt Hưng thảng thốt hồi lâu
Thấy thầy trên bảng mà đau xót đời
Thì ra trong lúc ra chơi
Ngựa điên nằm ngủ tiếp thời giấc mơ
Suốt từ lúc nãy đến giờ
Bạn Nga nhìn mãi đang chờ quở quang
Việt Hưng bất giác ngó sang
Thấy Nga giơ sổ gạch ngang tên mình
Trông như kí án tử hình
Thầy văn lại bất thình lình gọi tên
Việt Hưng đi chậm như sên
Nhích dần lên bảng vì quên học bài
Thầy văn tặng hắn con hai
Ngựa điên nghe thấy bên tai ù ù
Giống như người lính nhảy dù
Mà dù không mở rớt từ không trung
Rồi rơi xuống đất đánh đùng
Toàn thân tan nát tiêu tùng Việt Hưng
Hằng Nga nước mắt rưng rưng:
?oHọc hành như thế thì đừng đến tôi?
Việt Hưng xin xỏ một hồi
Bạn Nga cảm động mới thôi trách dần
Nói lời an ủi đôi phần
Mặt Hưng cứ đỏ dần dần, lạ thay! (2)
Bạn Nga lại tưởng Hưng say
Mắng Hưng ?onhỏ nhẹ? lời bay ùynh uỳnh
Loa tai Hưng đập thuỳnh thuỳnh
Đôi màng nhĩ khóc lo mình chết oan
Hưng nghe tiếng gấu Đài Loan
Khỉ than cò vãn từng đàn sếu rơi
Gà toi cánh đập tơi bời
Hưng nghe những tiếng cả đời chưa nghe
Giữa đông thấy được tiếng ve
Giữa trời quang đãng oe oe sấm rền
Bỗng từ đâu một mũi tên
Xuyên qua ngực ngựa bay lên... dây chằng
Tự nhiên Hưng hoá Tác Dăng
Vút lên, rơi xuống, hàm răng mất dần
Hưng như kẻ bị tâm thần (3)
Mắt nhìn chòng chọc: ?oAnh cần đến em?
*
Bà con đứng lại mà xem
Chuyện này mùi mẫn hơn kem kẹo dừa (4)
Thiếp mời xin gửi xin đưa
Chí Phèo, Thị Nở còn thua kém nhiều
1997 hoặc 1998
Chú thích:
(1a), (1b): Đôi lúc làm bỗng bị bí. Hai cặp lục bát này là do Hoài Nam đồng chí nặn giúp. Cái này chắc có ảnh hưởng ít nhiều của "Bảy viên ngọc rồng" hồi đó rất thịnh hành.
(2)-(3): Đoạn này là một thời gian sau, hứng lên, thêm vào.
(4): Hồi đó xem phim ?oSố đỏ? chẳng hiểu gì, chỉ ấn tượng mỗi câu cô Tuyết ỡm ờ ?onot a girl, not yet a woman? hay hát: ?oMình ơi có đi bờ hồ, cùng em chén kem kẹo dừa?.