Từ bao giờ mà đa phần con người đã bị các hệ thống, lịch trình và nỗi sợ lỡ mất những chuyến tàu mang tên dục vọng đó cướp mất hạnh phúc giản đơn: Thức thật đã và ngủ thật đã.
Có lẽ, điều lớn lao nhất mình làm được là tìm được cho mình sự tự do thức, ngủ, sự tự điều chỉnh khi thức ngủ quá đà phá sức; và sự bình thản với nỗi cô đơn khi đa phần nhân loại đần độn nhìn một trong những con người chăm chỉ nhất (với bằng chứng là khối lượng tác phẩm) của họ với ánh mắt: Lại thức khuya rồi, lại ngủ nướng rồi, lại trễ chuyến tàu của đám đông bọn tao rồi.