Tặng Cù Huy Hà Vũ
Anh đã uống tới giọt nước cuối cùng
Ăn hạt cơm cuối cùng
Nước thơm mùi cơn mưa
Cơm thơm đồng lúa
Giờ đây anh ngồi nhắm mắt
Sau mí mắt tối đen
Anh nhìn thấy con đường của mình
Xuyên qua bóng tối, xuyên qua đất
Đến nơi sâu nhất
Lặng lẽ tận cùng các rễ cây
Tim anh đập chậm lại
Máu anh chảy chậm
Thời gian trôi chậm hơn khi có người nghĩ về đất nước
Về đói khát
Mặt anh không có nước mắt
Nước mắt anh chảy tràn trên mặt những anh em
(Nguyễn Đức Tùng)
Lời bình: Bài thơ quá đỉnh, có mỗi cái dở là lời đề tặng làm hạn hẹp nó ;p