thu đã chết đâu mà em ướt mắt
thu đã buồn đừng làm tôi buồn hơn
em và thu là hai cô bạn
đều đẹp và buồn cho tôi cũng cô đơn
thu đã chết đâu mà em ướt mắt
mắt biếc để cười sao em cứ rưng rưng
em cứ thế nước mắt nào còn lại
dành cho tôi khi hơi thở đã ngừng?
thu đã chết đâu mà em ướt mắt
nhớ mùa này năm ngoái em còn thơ
ừ thôi nín biết là em đã lớn
mùa sang năm em lại tiếc bây giờ...
thu đã chết đâu mà em ướt mắt
tôi dỗ dành đến thế vẫn chẳng nghe
thì tôi cũng thử một lần ướt mắt
đừng bảo tôi người nhớn cũng khóc nhè *
2000
Chú thích:
*: Ban đầu hai câu này là:
thì em cứ ở đó mà ướt mắt
vắng xa tôi thì chớ có khóc nhè
...em có thấy trái tim đời không
mong manh như hoa giữa cơn giông...