Đôi khi anh hoảng sợ
Khi nghĩ về tình yêu
Hình như bọn con gái
Nhầm giữa yêu với chiều
Rồi nhầm chiều với sáng
Rồi nhầm tháng với ngày
Nhầm cho tới hôm nay
Rằng tình yêu có thực
Nhầm giữa buồn với bực
Ngay cả lúc đau răng
Mà chúng cũng nhầm rằng
Đang đau vì love sick
Muốn là người có ích
Sick my duck hộ anh
Con vịt chạy quá nhanh
Không tài nào đuổi kịp
Nhầm con chim Bìm Bịp
Với con chim Sâm Cầm
Có đứa còn hay nhầm
Nhiều chuyện không dám kể
Tuy chúng nhầm nhiều thế
Anh vẫn chấp nhận yêu
Mà chúng chẳng biết điều
Nhầm quá nhiều rồi đấy
Tuy chúng nhầm như vậy
Anh vẫn miễn cưỡng yêu
Tự hỏi mình một điều:
Anh có nhầm không vậy?
Phụ nữ, như anh thấy
Là phụ nữ mà thôi
Mỗi người một cái tôi
Làm sao anh tổng kết
Có nhiều chuyện thêu dệt
Về phụ nữ Việt Nam
Lúc đầu anh còn ham
Sau thì anh ngừng đọc
Vì khoa phụ nữ học
Phải đi đôi với hành
Nếu ta không hành hạ
Sao biết chúng chạy nhanh
Muốn hiểu về phụ nữ
Sống với phụ nữ thôi
Anh đã sống mãi rồi
Mà vẫn hoài không hiểu
Trí khôn anh còn thiếu
Hay đề tài quá khoai
Nhiều học giả mệt nhoài
Vẫn không làm chúng thích
Anh thấy mình vô ích
Khi không thể hiểu em
Vào báo mạng anh xem
Xem từng dòng tâm sự
Ôi bao người phụ nữ
Tâm sự thật là hay
Có cả những chàng gay
Cũng hàng ngày tâm sự
Nghiên cứu về phụ nữ
Anh chỉ biết hai điều:
Thích tâm sự, được chiều
Cho nên anh sang Thái
Dù gia đình ái ngại
Bạn bè mải can ngăn
Tổ dân phố lăn tăn
Dù Đảng không đồng ý
Làm gái thật thú vị
Tự có tí để sờ
Dáng tè cũng nên thơ
Mặc váy là thích nhất
Là người Việt thuần chất
Vừa made in Thailand
Anh cảm thấy chứa chan
Tình công dân trái đất
Hàng ngày anh tất bật
Tiếp đón cánh đàn ông
Rất nhiều chú đã không
Nhận ra anh - hàng thửa
Anh không là giai nữa
Vậy còn có tình yêu?
Anh vẫn yêu rất nhiều
Nhưng yêu mình hơn cả
Cho nên anh ngã giá:
Nếu em thích được chiều
Nếu em cần tâm sự
Gặp ngoài giờ tình yêu
Em sững lại, liêu xiêu
Rồi đổ rầm xuống đất
Sao lần nào cũng ngất
Trước sự thật vậy em :"D