Vì công nghệ phát triển, ai cũng soi mình vào chiếc gương màn hình và tìm mọi cách vô vọng để tự an ủi, người ta ít lắng nghe nhau than van (nghe không phải vì hả hê vì kẻ khác yếu hơn, mà vì thương cảm).
"Thương xót" là từ hay, chỉ có lòng thương đã làm xót như rỏ nước mắt có muối vào vết xước roài.
Người thời nào cũng cần than van, nghe nhạc than van để trái tim hát tiếng lòng vốn hàng ngày luôn phải gồng mình và mệt rã rời. Người nghệ sỹ tạo nghiệp là ở chỗ đó. Vì anh làm nghệ thuật về than van quá đỉnh nên làm khán giả nghiện than van.
Nhưng người nghiện than van chỉn chu với đôi tai học thuật đầy lý tính lại khác người nghiện sự than van chỉ để tim mình đập cho đã, nước mắt mình rơi cho chã.
Nhưng không rõ người nghe nào sướng hơn :))))
Và nghiện than van mà làm ra vẻ học thuật đã là sai rồi :))))))))))