← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 25 tháng 11, 2002
VIẾT TỚI NHỮNG BẬC CHA MẸ VÀ NHỮNG BẬC CON
(23/11/02-24/11/02) họ không hiểu những điều tôi muốn: những bữa cơm không có tiếng dạy đời họ không hiểu và họ không chịu hiểu trong gia đình tôi thấy bị bỏ rơi ừ, cũng được, tôi lặng im mà sống với niềm vui của họ cũng cố cười nhưng họ đã lớn và ít nhiều thực dụng coi tôi là thằng bé hai mươi ở bên họ tôi mất dần hơn ấm những bữa cơm thường để lấp dạ dày cuộc trò chuyện chỉ mang danh trò chuyện vòng xoáy cuộc đời làm họ lãng quên ngay họ ngồi lại và luận bàn suy tính cho tương lai của những đứa con mình họ cung cấp cơm ngon và áo đẹp và tin rằng họ hết sức hy sinh họ không hiểu những điều tôi viết họ cứ lo cho cuộc sống sau này họ không hiểu là tôi đang dần chết bất cứ lúc nào cũng dễ xuôi tay họ không nói dẫu một lời tin tưởng không một bàn tay ủng hộ lúc tôi cần họ không hiểu nỗi đau con người sống trong ngôi nhà mãi mãi sự phân vân họ có những mối quan hệ lớn không dù ô nhưng đã thích nghi với quà cáp phong bì họ đã coi sự đời là thế sao chẳng thà họ đời nốt tôi đi họ không hiểu tôi khổ hơn con chó bị nhốt giam mà lại có cái đầu họ yêu tôi và họ thương tôi lắm họ khuyên tôi như dạy kẻ ngu lâu tôi hiểu họ hơn bản thân họ hiểu họ đã không ham đọc sách nữa rồi âm nhạc ít, thể thao cũng ít làm sao cho nhận thức sinh sôi? những ám ảnh về một thời đã cũ những trái ngang trong cuộc sống thị thành khiến họ nhiễm thói nhìn vào bề nổi và thôi tìm sâu lắng những mong manh giờ họ sống quá thiên về lí trí họ yên tâm họ đã tốt hơn người và như thế còn cần gì tự hỏi: hạnh phúc là gì hở hạnh phúc ơi? giờ họ đã không tin vào khao khát họ loay hoay trong trách nhiệm gia đình họ cứ sống hộ và nghĩ hộ và thông minh hộ trí thông minh tôi nản lắm khi ở trong xã hội Người khổ đau vì cái sự Người tôi tranh đấu cố mà tranh đấu cho một điều gì đó đẹp tươi họ thì nghĩ: "ấy dà, tuổi trẻ mơ mộng nhiều, lí tưởng xa xôi" họ đem cái hão xưa cũng mình ra ví nhưng họ đâu có phải là tôi họ không nghĩ khi tôi bằng tuổi họ hẵng thử so chỗ đứng chỗ ngồi... họ luôn bảo phải nhìn vào thực tế thực tế là gì khi hạnh phúc gia đình cứ như vôi thực tế là cái nhìn tôi hơn họ nhưng họ không tôn trọng cách sống tôi họ không mắng chửi không chà đạp chỉ những tiếng thở dài và bóng gió, vậy thôi hay tại tôi, tại tôi không biết sướng vâng, tại tôi, tất cả tại tôi tôi uất lắm, nhiều khi tôi uất lắm có mẹ cha sao phải uất phải buồn tôi sống trong một cuộc đời kỳ quái muốn bình thường mà đau đớn luôn luôn họ không hiểu cứ để yên tôi sống để tôi yên mà bước vững trên đường họ đỡ khổ và tôi đỡ khổ và hồi sinh lại lẽ yêu thương... họ không chấp nhận và họ không chờ đợi họ lôi tôi như con chó đến trường bằng sợi xích "đáp đền chữ Hiếu" một tấm bằng để đúc chữ Yêu Thương đến trường lớp tôi có bè có bạn để vui chơi thì quá đỗi tuyệt vời nhưng để học thì tôi kiệt sức họ không tin, họ không tin, trời ơi... tôi đã cố nhưng tôi không thế cố bởi vì tôi sắp hoá điên rồ thái độ họ vẫn như bao ngày cũ họ không hiểu rằng có lúc tôi muốn lao đầu vào ô tô tôi đã nhẫn, đã nhẫn nhiều nhiều lắm như bao nhà thông thái biết giữ gìn nhưng tôi mới 20, 21 tuổi mối tình buồn và không một đức tin... tôi khổ sở vì tôi lành mạnh quá không luỵ ai và không sống hai lòng và sẽ mãi mãi là như thế nhưng đó chả phải là cái họ chờ mong tôi đã muốn ra đi tìm sự sống nhưng họ không độc ác, chẳng dã tâm còn gì hơn những bậc cha mẹ thế tôi ra đi là tôi sẽ sai lầm tôi yêu họ, tôi đã yêu họ chứ thủa còn thơ tôi yêu họ nhất trần nhưng họ khác khi cuộc đời đổi khác sự trải đời khiến họ rối đôi chân và họ trói cả chân tôi vào đó trói tim tôi và trói cả linh hồn tôi mạnh lắm nên tôi có thể rứt tung tất cả nhưng họ là cha mẹ của tôi... họ có những nỗi đau riêng của họ nếu tôi đi họ sẽ lại nẫu lòng họ cứ giữ mái nhà thiếu hơi chia sẻ đủ đầy mà sao cứ long đong họ không hiểu khi con người không hiểu dù yêu thương đến mấy cũng lạnh lùng tôi phát ngấy cái đơn thuần vật chất những tiếng quan tâm dù thật vẫn chung chung điều tôi muốn là một gia đình nhỏ vợ dễ thương và con cái hiền lành để làm một gia đình gắn bó yên bình trong cái sự đua tranh đó cũng chính là ước mong của họ nhưng không hiểu tôi nên họ cứ cho mình quyền xây hạnh phúc thay tôi vâng, tôi biết phải kiếm ra tiền chứ nên thơ tôi tôi bán cũng cam lòng nhưng phải đợi để người ta ngấm chứ biết bao giờ người ta mới ngấm xong... vâng, cốt yếu là họ không hề hiểu không hiểu tôi có giá trị thế nào không hiểu tôi đau buồn cô độc không hiểu tôi khao khát được khát khao những cái khác thì họ hoàn toàn hiểu nhưng ngoài ba cái không kia thì còn có cái gì người ta hiểu tôi như hiểu một con bù nhìn vô giác vô tri họ không tin vào những gì tôi có họ không tin vào nghị lực của tôi thì dù họ tin tôi là người tốt thì chẳng thà họ chẳng tin tôi sau uất đắng thì tôi lại sống như bao năm mai thêm nữa một ngày nhưng đừng trách tim tôi chưa rung động đừng trách tôi chưa yêu họ hôm nay tôi phải lấy niềm riêng làm phương tiện nghĩa là tôi đã đến bước đường cùng thơ đã phải đánh vào lòng thương hại thảm thương thay thị hiếu đám tiêu dùng họ muốn tôi có cái bằng thương mại con thú tôi bị xã hội hoá rồi biết quảng cáo, tiếp thị thơ choanh choách giấy thông hành chi nữa mẹ cha ơi... tôi xin nhận cái tiếng là bất hiếu để chữ Tâm được giữ cho tròn tôi phải sống để làm cho họ hiểu tôi muốn đáp đền theo đúng nghĩa người con khi viết những dòng này tôi nhớ họ tôi yêu hơn và hiểu họ hơn họ, tôi và cả thằng em tôi nữa đều cô đơn trong mái ấm cô đơn kìa, họ lại cãi nhau ngay bên cạnh một chút thôi nhưng tích tụ bao ngày những dồn nén dồn lên dồn nén cứ thổi phù là lại bùng ngay người đàn ông với trái tim bất mãn lấp cô đơn bằng chỉ trích, phê bình người đàn bà với nhiều nguyên tắc ít dịu hiền trong những đức hy sinh... hôm nay, sinh nhật em tôi cả nhà cuốc bộ đi ăn tiệm mỗi người đi trên một quãng đường lẳng lặng bước, từng bước chân lẳng lặng ở trong đầu không một chút du dương... định gọi món cá lại bàn về chuyện cá cá basa lỗi ở họ hay mình... ba người lớn chuyện trò dần sôi nổi có chút gì hàn gắn lung linh... chỉ còn thằng em tôi sao giống tôi hồi trước thế cúi mặt ăn và cứ lặng thinh hình như chưa từng bao giờ cả trong nhà tôi cả bốn người cười và rất hiếm và rất là rất hiếm một người cười mà cảm thấy tươi... sự thật mãi đớn đau, tàn nhẫn khi người ta không chịu thiết tha nhìn sự thật là loài người vẫn thiếu những tình yêu và những đức tin... --------------------------- ...trong cuộc sống, tôi tâm niệm rằng: phải sống, phải mạnh, sống thật và tử tế đến mức có thể, không làm điều ác, không tuyệt vọng, không tự tử và không hoá điên đến bây giờ, tôi chưa hoá điên, điều đó khiến tôi có một đức tin dù nhỏ nhoi, cô độc nhưng mãnh liệt: tin vào chính mình... ...giá được khoả thân tan thành Giá bay về Bắc Cực trốn ánh trời nhưng tôi phải sống tôi phải sống cuộc đời đâu chỉ của mình tôi bao giờ mòn hết, mòn tất cả bao giờ không sống nổi thì thôi...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →