Tôi chưa bao giờ viết tặng mùa thu
Có phải bởi mùa thu đã cũ
Với lá vàng với nai tơ ngơ ngác
Với con tim lưng lửng giữa buồn vui
Mùa thu với những chàng bước tới bước lui
Viết thơ tặng bao nàng ngồi tựa cửa
Còn tôi chưa có người để nhớ
Với mùa thu tôi vẫn thế: hững hờ
Mùa thu là mùa giết thời giờ
Ngày chậm chậm người người chậm chậm
Mùa thu ngốn biết bao nhiêu giấy mực
Nên cây rừng bị chặt phá nhiều thêm
Mùa thu trằn trọc đêm lại đêm
Để sáng dậy bơ phờ năng suất thấp
Nếu không có mùa thu, ai ai cũng vội vàng gấp gấp
Có lẽ dân mình có tác phong công nghiệp rồi chăng?
Mùa thu là một phần tư năm
Cả cuộc đời 25 năm bỏ phí
50 năm ngủ ngày nữa nhỉ
Đời mỗi người chỉ còn một mùa thu
Tôi viết gì như kẻ mộng du
Xin lỗi nhé, đầu óc tôi quái gở
Tôi khô khan quá. Đến bao giờ hết khổ?
Đến bao giờ em tới hỡi mùa thu?
1998