(bài này của một thi sỹ Balan, ngày xưa, được một thầy luyện thi đại học đọc cho nghe, cảm ơn thầy, cũng chỉ nhớ mang máng, vừa sang box văn học tình cờ gặp lại... )
Em bảo anh đi đi
Sao anh không đứng lại?
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh lại quay về?
Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà em ngốc thế
Không nhìn vào mắt anh!
(hoặc có thể là:
Sao mà anh ngốc thế
Không nhìn vào mắt em!)
-------------------------------------------
(bài này viết sau khi được thầy giáo đọc cho nghe bài trên, cũng không nhớ chính xác từng chữ...)
khi anh nhấc gót đi
trái tim đau khững lại
anh nguyện mình đợi mãi
hờn giận cứ kéo chân
anh muốn lại thật gần
nhưng tay anh tê dại
mũi anh cay ngai ngái
đừng nhìn vào mắt anh
1999