← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 2 tháng 4, 2003
VỚI TRỊNH CÔNG SƠN
anh đã mất hai năm rồi ư? 7 tỷ con người cũng đã mất hai năm đứa trẻ vừa sinh ra lúc này không hiểu sao cũng mất hai năm? 7 tỷ con người sau cuộc chiến mất gì? anh đã cống hiến cả đời đã cống hiến nhưng cuộc đời vẫn đớn đau? anh buồn anh đẹp có lúc anh vui nghĩa là anh sống nhưng nhìn anh thì vẫn ngậm ngùi? đời mãi khổ ư? tôi không tin! bởi đời còn có những người như anh? nỗi khổ to như vũ trụ cũng tan đi giữa lòng lành? tôi nhìn thời điểm này và nghĩ cuộc sống loài người được định đoạt ở đây và hiểu ra hạt mầm hạnh phúc là chấm dứt mọi cuộc chiến tranh điều kỳ diệu ấy nếu có xảy ra thì cũng là sau cái chết của anh và những người đi trước anh và có thể là cả sau cái chết của tôi và những người đi sau tôi? có thể chúng ta không được sống trong thực tế xa hút ấy nhưng dù sao chúng ta cũng được sống khi sống vì nó làm người mệt! làm người khó! cái đó không nói dối được nhưng kệ làm người vẫn hơn làm chó! dù hơn ở đây có thể là khổ hơn và hơn cả cô đơn? ngày ngày chúng tôi vẫn phải vượt qua nó không rỗi sức để thở than buồn quá thì oán trách một chút: ?ohạt bụi nào hóa kiếp?? nhân gian ?ođể một mai?? một mai vẫn là một mai? ?oôi! cát bụi tuyệt vời!? ôi! cát bụi tuyệt dài? 1/4/03 linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →