Vừa kêu cam kết không tè bậy khó vãi đái xong thì gặp phải vụ sợ vãi đái.
Biển xanh, cát trắng, nắng vàng.
Hôm qua bơi đêm chỉ dám mon men gần bờ, cứ úp mặt xuống là thấy đen đen, nhờ nhờ như mảng tóc, không dám bơi lâu. Hôm nay trời sáng bố đéo sợ nữa. Đoạn ven bờ phẳng và nông, lội ra 50m vẫn chỉ tới cổ. Phởn, bơi tiếp ra 50m nữa, ko thấy chạm chân. Được cái nước lặng. Hoá ra vẫn không hết sợ, vẫn còn nỗi sợ bị cá đớp như hôm qua lúc nhích nhích ra xa tí.
Bỗng sóng gió nổi lên. Sóng rướn cao rồi đập từ trên xuống. Đệt, tao có phải bóng chuyền đâu. Bơi theo sóng tí bỗng thấy mỏi. Quên cả sợ cá, chỉ sợ chết đuối, cắm cúi bơi vào bờ. Bơi mãi không thấy vào.
Bắt đầu thấy căng cơ chân, mỏi tay, khó thở, bị uống nước. Cố nuốt ngụm nhỏ rồi nhổ ngụm lớn ra, ko để bị sặc. Lúc sóng êm nằm ngửa nổi được nên ngửa người ra bơi tranh thủ thở thêm cho đều hơi trở lại. Sóng lại trùm lên mặt, mấy lần tí sặc. Nhìn vào bờ thì thấy hoá ra đang bơi ngược ra xa hơn. Bắt đầu hoảng.
Bơi sải lộn trở lại. Khó vãi, sóng kiểu gì mà cứ đẩy ra xa. Tăng tốc, bắt đầu rã rời. Sặc vài ngụm.
Nghĩ: Kiểu này có thể chết chứ chả chơi. Cố thử tí nữa rồi kêu cứu mấy thằng Tây trên bờ xem. Lại vừa bơi sấp bơi ngửa điên cuồng, vừa bơi vừa nhìn bờ để đỡ bị sóng đang lệch hướng. Nhích vào chậm vãi. Sợ thật sự. Vừa bơi vừa cố hạ chân xuống dò đất liền.
Sặc, bơi điên cuồng hơn, thở gấp hơn. Với tay gào lên: Help! Help me! Ngóc được lên nhìn bờ thì ko thấy ai có phản ứng gì. Nhủ: Kiểu này không tự cứu thì chết thôi.
Trong lúc hoảng loạn, tự động viên, mình chưa thể tèo được, còn phải tiến lên chủ nghĩa xã hội. Trong lúc hơi mê sảng vì sặc và sợ bị nhầm, ý là còn phải tiếp tục sự nghiệp spam nhạc Tuấn gà.
Quẫy đạp 1 lúc thì may sao chạm được đất. Tranh thủ hì hục thở như cá vứt lên cạn. Sóng lại đánh bật đi, không thấy đất đâu nữa.
Lúc này bình tĩnh hơn, bơi từ tốn trở lại, thi thoảng lại chạm được chân xuống. 5 phút sau thì mới có cơ hội đi bộ dc vào. Bọn Tây vẫn nằm phơi nắng nhởn nhơ ko biết gì. Đúng là các người cho ta quyền tự do mưu cầu cái chết.
Không ngờ đến yếu tố sóng nổi lên và khó bơi vào thế. Chưa bao giờ có cảm giác gần cái chết thế. Ai bơi biển cẩn thận cái này.
Quay lại nhìn biển vừa gườm gườm vừa cười như nhìn một sinh vật đáng sợ mà tinh nghịch.
Tranh thủ còn thở hổn hển như bánh mỳ mới ra lò, về lên mạng show hàng luôn.
Quả là giống hôm trước viết:
có cái gì hơn nỗi sợ
có phải cái bềnh bồng không
nếu bềnh bồng vơi nỗi sợ
thì sợ có vơi bềnh bồng