Thơ6 tháng 11, 2017Có hòn đá cô đơn kiaNém ở đó cớ sao một mình Tại sao đá cũng thất tình Cộng đồng chung sức nha...
Thơ6 tháng 11, 2017Tôi ngồiTôi ngồi ngu ngốc cả chiều Tôi làm ngu cả những điều không ngu Tôi còn ngu hơn mùa thu Tôi ngu hơn cả phạm trù có tôi Một hôm tôi gặp em rồi Cả hai nói chuyện một hồi, bị ngu Tình yêu vậy đó, mặc dù Bao câu ngu vãi vẫn cù được nhau
Thơ5 tháng 11, 2017Buổi chiềuBuổi chiều đến, anh đã thành dĩ vãng Dĩ vãng trôi, cùng lúc, tất nhiên rồi Ta vừa sống vừa trôi cùng dĩ vãng Trên những miền vũ trụ khác mà thôi Mỗi vũ trụ được đan xen bởi những Những gì con vũ trụ đó hút vào Em không bị hút vào anh hả Hai chúng mình, hai vũ trụ chứ sao Buổi chiều đến, anh mong, ma
Thơ5 tháng 11, 2017Sáng raSáng ra rửa mặt, làm thơ Mải mê quên cả thời giờ đánh răng Sáng ra xe máy hết xăng Làm sao tới được mặt trăng bây giờ Sáng ra kẻ đợi, người chờ Muộn nhau dăm phút là đờ mặt ra Sáng ra, chào buổi sáng nha Xin chào buổi sáng thay ca buổi chiều
Thơ5 tháng 11, 2017NóiNói ra thì sợ em buồn Chúng ta cùng có cội nguồn như nhau Có người đến trước, đến sau Có người đến để làm đau mọi người Nói ra thì sợ em cười Chúng ta xưa chẳng ai lười đâu em Đâu được dẫn đi ăn kem Phải săn muông thú, trông em, dựng nhà Nói ra thì sợ em à Nói ra thì sợ nhỡ ra không làm Nói ra, nói
Thơ4 tháng 11, 2017này mi đừng hòng che giấunỗi cô đơn của muôn loài cứ mở nó ra và ngửi màu bay hơi để nguôi ngoai
Thơ4 tháng 11, 2017tôi bỗng lại đợi embên bến bờ im lặng những cánh buồm trong trắng đã tan vào đêm đen
Thơ4 tháng 11, 2017tôi thụt xuống đầm lầylặng im không giẫy giụa lần đầu tiên cầu Chúa và Chúa là em cơ
Thơ4 tháng 11, 2017nằm nghe đồng hồ đi mãithời gian có chết đâu nào chỉ có loài người đang chết khi tình yêu có là bao
Thơ4 tháng 11, 2017em một hôm thức dậythấy thành phố đầy gai em đi nhưng không khóc vì là gai rộng dài
Thơ4 tháng 11, 2017thời gian như khúc hátgọi tên những vết thương chiếc lá nằm úp mặt lên vết sẹo con đường