Thơ18 tháng 4, 2016Đâu rồiĐánh mất sự sáng tạo Thôi chẳng tiếc chẳng tìm Ta chiếc lồng vớ vẩn Sự sáng tạo loài chim
Thơ15 tháng 4, 2016Chỉ nói"Chỉ nói toàn điều làm em khóc" Vậy ai đã nói lúc em cười Vậy ai đã nói trong những lúc Không khóc, không cười, chỉ rất tươi Lời nói cũng chỉ là xác suất Kiểu gì chẳng có lúc lỡ lời Mỗi lúc lỡ lời anh sợ hãi Lo mình bị loại khỏi cuộc chơi Chẳng có tự do ngôn luận nữa Nói xấu chính phủ thì không sao
Thơ15 tháng 4, 2016Con StreetNgồi trong cơn Stress tiêu điều Trong con Street nhỏ có nhiều lá rơi Strawberry không lời Và ta chẳng có cuộc đời là sao Ngồi trong quán ngắm mưa rào Mái che đã chở từ bao tháng ngày Cái cây đứng chẳng giãi bày Sao ta cứ nói hết ngày đến đêm Ngồi trong quán vắng êm đềm Kiên trì xoá cái bậc thềm - cơ
Thơ15 tháng 4, 2016Tìm kiếmTìm kiếm cho mình một thói quen Trí nhớ như là sắt rỉ hoen Hàng ngày phủi bụi trên trí nhớ Ta người tạp vụ trắng và đen Ta người tạp vụ ở trong ta Xếp sách, tìm mail, cũng gật gà Cũng chán cuộc đời như mình vậy Nên đành phục vụ ở trong da
Thơ14 tháng 4, 2016KhôngKhông biết bao giờ có được em Có em rồi đấy, em e hèm Nhưng cứ lăn tăn như cứ chẳng Cứ chẳng bao giờ có được em
Thơ14 tháng 4, 2016Chiều đã lên đènChiều đã lên đèn dõi bóng em Đi về con ngõ đã thân quen Cái cây đứng đợi trong thời tiết Những dế giun cười dưới màu đen Chim sẻ trên vòm cũng đợi em Đợi em ngăn lạnh có que kem Đợi em không chỉ người xa lạ Đợi em còn có cả người quen Hoa nở bên đường cũng đợi em Cây xương rồng đợi bên tấm rèm Đợi e
Thơ14 tháng 4, 2016Cuộc thiNgày xưa có cuộc thi thơ vần Anh nhờ em đứng vịn nhánh cúc tần Để anh nghĩ một tứ thơ ứng tác Có lẽ nào em lại khoả thân Sau anh rớt cuộc thi thơ vần Anh nhờ em đứng vịn nhánh cúc tần Để anh được ngắm em đứng vịn Nhánh cúc tần cho mỏi cái chân Năm sau lại đành thi thơ vần Anh nhờ em vịn nhánh cúc tầ
Thơ14 tháng 4, 2016Ngày xửa ngày xưaNgày xửa ngày xưa lắm Hồi chưa có tế bào Hồi chưa có gì cả Chưa có mày, có tao Chỉ có [sự không có] [Sự không có] có gì? [Sự không có] không có Không có gì, cút đi Anh bước ra khỏi cửa [Sự không có] khóc ròng Cứ tưởng anh trở lại Nói xin lỗi là xong Nhưng anh không xin lỗi [Sự không có] khóc ròng Cứ
Thơ14 tháng 4, 2016Ngôi sao buồnsao nỗi buồn nặng hơn ánh sáng sao niềm vui thường đi với nỗi buồn sao cuộc sống buồn vui hai thái cực sao quá nhiều cảm giác khác đòi tuôn như cảm giác mà em không buồn nữa nó là vui hay đại ý như buồn như cảm giác mà em không buồn chữa bệnh một mình khi sống vậy ngầu hơn sao nỗi buồn lại nặng hơn
Thơ13 tháng 4, 2016GiờBuổi diễn đã hạ màn nhưng ngồi lại Là màn đêm, trong bóng tối âm thầm Nỗi buồn đã toả ra không ngần ngại Bức ảnh đầy màu đen trắng rồi câm Cầu thang vắng người đen xen người trắng Bóng người xem rồi cũng tắt theo đèn Mọt với dế nói cười trong rạp vắng Luôn có loài ưa thích màu đen
Thơ13 tháng 4, 2016Độc giảCó một người đến hỏi "Tôi cần một bài thơ" Mà không mang dấu hỏi Nên cứ đứng vậy chờ Có một người đến bảo "Tôi cần một niềm tin" Mà không mang dấu hỏi Nên cứ đứng vậy nhìn Có một người đến, mỏi Mệt không nói nên lời Chỉ chìa ra dấu hỏi Còn câu hỏi đã rơi :"?
Thơ13 tháng 4, 2016Muốn tìm từ ngữMuốn tìm từ ngữ mà sao Cứ ngồi bên mãi chiếc ao trong lòng Ngày nào nuôi cá, tìm rong Bao con săn sắt phải lòng chiếc câu Lâu rồi đâu muốn gì đâu Như con chim đã ở lâu trong lồng Muốn tìm lại một cánh đồng Mà khâu trồng trọt lại không hiểu gì Muốn tìm lại chiếc Tivi Mà em đã bán chỉ vì ghét Game Muố
Thơ13 tháng 4, 2016Lâu không viết thơ thiếu nhiLâu không viết thơ nhiếu nhi Cho nên không biết viết gì nữa đây Trong lòng thơ phú còn đầy Mà thơ với thẩn chỉ gây phiền hà Trong lòng anh có thơ nha Còn em lại ở rất xa trong lòng Lâu không viết, chỉ khóc ròng Thả con cà cuống theo dòng nước rơi
Thơ13 tháng 4, 2016Bao ngàyBao ngày có những ngày qua Không hôm nào lại không qua một ngày Bao ngày bao tháng năm này Không hôm nào lại không ngày trôi qua Bao nhiêu ngày bấy nhiêu hoa Bao nhiêu giọt mật mang quà cho em Bao ngày bao nhạc để xem Bao Tivi để ăn kèm bỏng ngô Bao ngày thích sống ngây ngô Để hôm nào đó tung hô một
Thơ13 tháng 4, 2016Ca daoAi đem những bài ca dao Rắc trên mặt đất đã bao tháng ngày Ai đem thợ cấy thợ cày Xuống nơi trái đất đong đầy cỏ hoa Ai đem một chuỗi ngày qua Bày ra nhắm mới bộ loa nắng vàng Ai đem một đĩa lạc rang Lóc ca lóc cóc khi mang lại bàn Ai đem Tử Long, Kie Chan Bao nhiêu nước mía uống càn ngóng xem Ai đe
Thơ13 tháng 4, 2016Dấu phẩy đứng một mình như giọt nước, Dấu phẩy đứng một mình như giọt nước Bên mắt em bỗng có dấu phẩy rồi Tôi muốn nói rằng em đừng ước Kẻo lỡ làm trơn bước, phẩy, tôi Dấu hai chấm một mình bên dấu chấm Dấu chấm than cũng thích đứng một mình Tôi cũng thích đứng một mình, tôi cứ Hóng em về, trên mắt, má, là xinh
Thơ13 tháng 4, 2016Cố tìm kiếm vài từ trên mặt đất. Cố tìm kiếm vài từ trên mặt đất Vài từ thôi mà ta đánh rơi rồi Sự sống cứ ngoi lên từ vật chất Như một lần đòi lên tiếng rồi thôi Cố tìm kiếm điều gì cho ngày mới Dù hôm qua ngày mới đã đến rồi Sang ngày mới lại hoá ra ngày cũ Ngày cũ vì ngày cứ mới mà thôi Cố tìm kiếm dù biết tìm chẳng thấy Sự bì
Thơ11 tháng 4, 2016Hasta MañanaDịu dàng em nói Hasta Mañana nhé, tức là ngày mai Chúng ta gặp lại nha mài Hôm sau thế chiến đã xài chúng ta Anh bị gửi sang Qatar Còn em ở lại ngồi tha thẩn chờ Anh gửi về một quả mơ Qua đường bưu điện khô xơ xác rồi Bây giờ em vẫn cứ ngồi Mañana cứ đến rồi lại đi
Thơ11 tháng 4, 2016Mùa hè tốt bụngMùa hè đã đến bạn ơi Nào ta cùng sẵn sàng xơi mùa hè Mùa hè mọc thêm hàng chè Mùi thơm bay dưới hàng me xanh rờn Mùa hè uống nước ngon hơn Sao mà tốt thế, cảm ơn mùa hè
Thơ11 tháng 4, 2016Lấp lánhMồ hôi em sáng trên da Mà ta cứ ngỡ như là trời sao Răng em bập trái ổi đào Mà ta cứ ngỡ cắn vào tim ta Mắt em đen như hố ga Ai quên đậy nắp ngã cha nó rồi
Thơ11 tháng 4, 2016Cảm xúcLon bia nhìn anh buồn bã Vì anh không uống nó rồi Từ ngày phải kiêng bia rượu Chỉ bọn nó là buồn thôi Thương bia và thương rượu quá Thương nền bia rượu nước nhà Chỉ vì anh mà sụt giảm Mình xin lỗi các bạn nha Quán bia nhìn anh buồn bã Làm anh cảm thấy đau lòng Dù đi bốn phương tám hướng Ở nhà bia rư
Thơ10 tháng 4, 2016Ad béoNgày trước hay chê người béo Giờ mình cũng béo ục rồi Ngày trước hay cười người béo Sao giờ bạn lại cười tôi Tăng men gan, tăng mỡ máu Bỗng nhiên cảm thấy tự hào Xem Son Goku nhiều quá Tự hào chỉ số tăng cao Được chứng kiến mình lão hoá Là niềm vinh dự nhất đời Cứ như được đi trên phố Ngắm dần những
Thơ9 tháng 4, 2016Stand by meHãy đứng cạnh anh ngày Chủ Nhật Để anh không cảm thấy muộn phiền Hãy đứng cạnh anh cùng sự vật Để anh luôn cảm thấy bình yên Hãy đứng cạnh anh như cột điện Ở trạm xe bus, đứng cạnh anh Trong lúc xếp hàng mua hạnh phúc Đứng gần anh nhé, dẫu không thành Hãy đứng cạnh anh như chiều rộng Của hình chữ nh
Thơ8 tháng 4, 2016Chưa bao giờChưa bao giờ anh muốn Trở thành một nhà thơ Bởi đâu cần ước muốn Thì nó đã vậy mờ Nhưng anh luôn luôn muốn Làm được những bài thơ Bởi đó là dấu hiệu Trí óc vẫn siu pờ Anh không cần chức tước Danh hiệu cũng không cần Anh chỉ cần đứng trước Gương không thấy mình đần Một hôm anh đứng trước Gương và thấ
Thơ7 tháng 4, 2016Mỗi một giâyMỗi một giây bao tế bào lại chết Bao tế bào lại tiếp tục sinh sôi Ta có một vương quốc trong cơ thể Mà sao ta điều trị nó quá tồi Bước đầu tiên làm bao người mừng rỡ Sau ta đi chẳng ai nói câu nào Rồi ta chạy nhanh như làn gió Cũng chẳng ai khuyên nhủ tập thể thao Như cỏ dại ta sống trong trời đất V
Thơ6 tháng 4, 2016BơAnh đã bơ một quả bơ Khi nó nằm đó như chờ anh ăn Anh đã làm khó cái khăn Khi khăn gói nó đi săn mùa hè Ngày xưa vừa khóc vừa nhè Bây giờ chỉ khóc khi tè mà thôi
Thơ6 tháng 4, 2016Đột ngộtNgột về Ngột gọi Ngạt ơi Thế rồi Ngột, Ngạt đi chơi ngoài đường Phố phường ngột ngạt, dễ thương Còi xe, khói bụi, bình thường, đang yêu Đi trên đường cũng đã nhiều Gặp bao đôi lứa sớm chiều đong nhau Trước bao miệng xe làu bàu Đang yêu nào biết đằng sau có gì Bị xe chẹt, Ngột ra đi Ngạt ôm Ngột khóc
Thơ6 tháng 4, 2016Mỗi bài thơMỗi bài thơ là một căn phòng trống Mỗi từ như vật trang trí trong phòng Ta mải chọn vật tối rồi vật sáng Những hình thù, vị trí, khoảng hỗn mang Ánh sáng trải qua căn phòng ta viết Ta cũng như vật trang trí trong phòng Chờ em đến cùng ở im mải miết Y như từng đồ vật, để cho xong