Thơ4 tháng 11, 2017này mi đừng hòng che giấunỗi cô đơn của muôn loài cứ mở nó ra và ngửi màu bay hơi để nguôi ngoai
Tùy bút4 tháng 11, 2017ơi cảm xúc nào là thực vui lòng toả sáng chút thôi để thấy gì ngoài bóng tối khi lần nữa đối diện tôi
Tùy bút4 tháng 11, 2017em yêu, bầu trời thinh lặng từ khi chim chóc không về thấy em thức kề bên cạnh biết là lại đã cơn mê
Tùy bút4 tháng 11, 2017trở về nhà trong đêm vắng lặng đi trong tiếng ngáy đều gõ cửa hương hoa ngoài phố hỏi lòng mình đã xanh rêu?
Tùy bút4 tháng 11, 2017nhớ hoá thành cơn mưa bay ngược lên từ đất tôi còn gì để mất ngoài nỗi buồn đâu em
Thơ4 tháng 11, 2017tôi bỗng lại đợi embên bến bờ im lặng những cánh buồm trong trắng đã tan vào đêm đen
Thơ4 tháng 11, 2017tôi thụt xuống đầm lầylặng im không giẫy giụa lần đầu tiên cầu Chúa và Chúa là em cơ
Thơ4 tháng 11, 2017nằm nghe đồng hồ đi mãithời gian có chết đâu nào chỉ có loài người đang chết khi tình yêu có là bao
Thơ4 tháng 11, 2017thời gian như khúc hátgọi tên những vết thương chiếc lá nằm úp mặt lên vết sẹo con đường
Thơ4 tháng 11, 2017em một hôm thức dậythấy thành phố đầy gai em đi nhưng không khóc vì là gai rộng dài