hãy tha thứ cho những điều tôi viết
và ãy chỉ mua, chỉ đọc nếu thấy cần
xin đừng làm tổn thương tôi nữa
để tôi yên bên cạnh những người thân
chưa từng sống phiêu lưu đâu đấy nhé
nên hình như xúc cảm cứ nhạt phèo
ơ hay nhỉ, đâu có cần ăn mặn
em khóc là tôi sẽ khóc theo
hay quên mất là mình đã sống
cứ ngỡ như ngày mai mới đầu đời
lúc không viết cảm thấy mình ngán viết
lúc viết là những lúc tôi chơi
nhưng không chắc sẽ không còn thốt nữa:
làm khổ nhau nhiều thế hở người ơi
DỌA SẴN
khi tôi đã đang và sẽ sống vì thế giới
cả địa cầu này bao bọc lấy tôi
anh cứ rập rình tôi như thú
biết đâu anh lại chính con mồi
tôi không vùi dập ai nhưng cũng chẳng để ai vùi dập
đừng cố hại tôi, tôi khuyên đấy, chân thành
sau khi chôn tôi xuống anh bỗng thấy
người nằm dưới huyệt chính là anh
anh không hiểu à
cuộc sống này rất rất mong manh...
17.12.02