đi vào khoảng có ve kêu
con đường bỗng chốc nhẹ hều dưới chân
em nằm đâu thế thiên thần
trong âm thanh rất vừa gần vừa xa
ve sủa mãi cứ như là
con tim anh héo đòi ra ngoài trời
cúi đầu nhặt tiếng ve rơi
tự nhiên anh thấy biển bơi quanh mình
anh chìm trong ánh lung linh
toả ra từ mảnh yên bình trên cao
ve hoà ca với mưa rào
lặng im anh lại bám vào leo lên
em yêu ơi anh bắt đền
anh không còn nhớ nổi tên một người
em làm ơn nở nụ cười
để anh thấy sống còn tươi màu tình
khi mà anh vẫn không mình
đi hoang trong cõi rập rình thiên tai
bảo anh buồn rất xấu trai
và em lè cái lưỡi dài lêu lêu
13.05.04