Bài thơ bị mới mỗi hôm
Như là cuộc sống ôm đồm vậy thôi
Một người từ chiếc xe nôi
Lớn lên đầy sẹo cái tôi to dần
Bài thơ bị mới do dân
Mỗi hôm một mới lo thân lo người
Bài thơ cho anh nụ cười
Mỗi khi đọc lại đỡ lười thở than
Tại sao anh đến nhân gian
Bởi vì tiến hoá phàn nàn thiếu thơ
Anh ngồi viết nãy tới giờ
Chỉ như chợp mắt giấc mơ của mình