Cảm ơn bác Quan_Di_Ngo. Nhưng không vì ơn bác mà tôi lại chừa được cái thói thấy
Cảm ơn bác Quan_Di_Ngo. Nhưng không vì ơn bác mà tôi lại chừa được cái thói thấy họng người khác đang ro ro đi, tự nhiên nhảy ra chặn xin tiền mãi lộ. Họng bác chuẩn bị rút kiếm lưỡi chiến kẻ chọc gậy bánh xe này đi.
Trong bài viết tặng nhiều thịnh tình tới away, có một đoạn bác viết:
?ođiều tôi thấy, tôi cảm nhận được là một hình dung về một AWAY rất chững chạc, rất người lớn. Tôi mong như thế. Vì nếu có được như thế thì bạn mới xứng với những bài thơ bạn post lên, và mới xứng với chính cái nick có tên AWAY mà mọi người đã biết. Tôi thì tôi nghĩ rằng, thơ bạn lớn hơn con người của bạn?
Chậc, đang tập trung thì lại rung. Tôi xin phép bác, ra nói chuyện điện thoại một tẹo.
À lố, dạ tôi xin nghe. À, hoá ra thằng ranh, nói lơ lớ làm ông mày cứ tưởng Bill Gates. Sao? Họ bắt thằng khờ như mày làm nhà biên tập á? Ừ, khiêm tốn thế là tốt. Mày viện đến miếng cơm manh áo thì anh cũng chịu rồi. Thôi thì độc giả vì miếng ăn của mày mà chịu khó đọc tác phẩm dở cũng đành. Ai chứ anh thì anh cũng thông cảm. Cái chính mày biết xấu hổ về nghề nghiệp là anh quí rồi. Ờ, cứ nói, anh nghe. Hở? Tiêu chí thẩm định một tác phẩm hả? Bố ai mà biết được. Nhưng ông mãnh nhớ cho tôi mấy điều anh mày mới học được ở lớp phổ cập văn hoá huyện: Đánh giá giá trị một tác phẩm bằng chính nó chứ không phải bằng những chuyện riêng tư của đứa viết như tuổi tác, nghề nghiệp, chức vụ, số lần tiểu bậy hay những lần bị đờn bà tát. Nhận định chỉ nên dính dáng đến cá nhân đứa viết khi bản thân tác phẩm gợi ý điều đó hoặc những cái đó làm cảm thụ về tác phẩm trở nên rộng mở, bao la hơn; hoặc vui vẻ tí thông tin bên lề. Nhớ kịp, hiểu kịp chưa? Ờ, anh biết là rối rắm. Anh cũng phải học thuộc lòng mất mấy tháng để làm mẽ doạ mấy đứa mới vào nghề đấy. Đại khái tóm lại nói chung là nhân cách và văn cách thì tất nhiên đều thuộc về cái thằng viết, nhưng dân tiến bộ không nhập nhằng lấy cái này để đánh giá cái kia mà chỉ lấy chúng bổ trợ cho nhận định thôi. Chú cũng nên biết để đỡ bị bịp. Đứa nào bảo chú 26 tuổi đã dám viết như đứa 26 tuổi rưỡi là vô đạo đức là dối trá là nên bẻ bút mà đi bán kết quả đê thì chú ca bài này cho anh. Ờ, không có gì, tạm thời thế nhá, anh đang bận nói chuyện với một đại gia về thư pháp. Chậc, sao chú dai như đỉa đói thế, anh cũng chỉ biết chừng ấy thôi. À ờ, thế thì được, nhớ nhá, nhớ cuối tuần mang đến cho anh nhá, anh là anh khoái nhất cái món bim bim cua đấy. Nể chú lắm anh mới truyền cho chú bí kíp gia truyền đời đầu này. Anh mới luyện được một ít. Định âm thầm hưởng trọn bi kíp này nhưng nghĩ thế thì chả đáng mặt quân tử tí nào, chia cho chú cùng luyện vậy. Chú chuẩn bị ghi nhá, anh đọc đây: hát tờ tờ pờ hai chấm sổ từ phải sang trái sổ từ phải sang trái vê đúp vê đúp vê đúp chấm tờ i e nờ vờ e chấm o rờ gờ sổ từ phải sang trái hờ o mờ e sổ từ phải sang trái... Phù, mệt quá. Chết, anh quên, anh có lưu nó trong máy đây, để anh gửi cho chú, chú thấy đấy, anh cũng ngu phết:
Rồi, khỏi phải cảm ơn, anh em ta có lộc cũng hưởng có hoạ cùng chia. Đừng quên khoản bim bim cua đấy nhá. Thôi, anh phải vào tiếp chuyện kẻo đại gia thư pháp ngồi đợi lâu uống hết bình rượu thạch sùng đại bổ lâu năm của anh.
Phù...
Xin lỗi, bác QDN đợi tôi lâu không ạ? Thật ra tôi cũng muốn sống xứng đáng với mọi thứ lắm, nhân loại thân mến này, tổ quốc thân yêu này, quê hương thân ái này, tổ dân phố thân tình này... Nhưng trên đời nhiều cám dỗ để người ta sống không xứng đáng quá. Các cụ ngày xưa mãi không chừa được mỗi ba khoản rượu, trà, đờn bà. Huống hồ bi giờ đời bao món ngon: đớn hèn mông muội này, chán đời vì đớn hèn mông muội này, buông thả vì chán đời vì đớn hèn mông muội này.
Nói chung là nhân cách người ta như candle in the wind vậy. Tôi tôi tôi bác bác thế này chứ nay mai biết đâu tôi nói xấu sau lưng bác ?othằng QDN hồi 14 tháng tuổi suốt ngày đái dầm?.
Đấy, tôi là tôi cứ phải khuyến cáo bác trước như vậy, chả việc gì phải kỳ vọng vào một away ngoài đời tử tế cả. Hơn nữa, mỗi tác phẩm nó có một đời sống riêng, tác giả viết xong nó thì ngoài lúc sửa chữa, chỉ đóng vai trò độc giả và sở hữu bản quyền. Bác thẩm định và cảm nhận sâu chính những tác phẩm hay là cái thằng cha đẻ ra chúng dù đồi bại đến đâu cũng thấy rưng rưng biết ơn mà cố sống ra cái thằng người tử tế. Như vậy, từa tựa việc con người phụ thuộc không nhỏ vào môi trường, nhân cách của tác giả nhiều khi phụ thuộc vào tấm lòng độc giả, nhờ độc giả bố thí cho bát cháo miếng cơm nên đỡ phải đi ăn cắp gà vịt để cầm hơi mà viết, đỡ vì hận đời mà đi hãm hại con gái nhà lành. Vậy nên độc giả gánh sọt trách nhiệm cũng nặng nề ra phết.
Để bác lỡ mai sau đụng phải tôi ngoài đời đỡ đứt mạch vì sốc về con người bác ngỡ ?orất chững chạc, rất người lớn?, tôi xin kể một câu chuyện khá là thật như vầy để khỏi mang tội ngộ sát:
Một hôm, tôi thò đũa vào bát canh rau cải cúc, thằng em nhìn tôi nghiêm khắc: rất mất vệ sinh. Phải lấy thìa múc chứ. Thế mà cứ hay nói người ta.
Tôi định bảo ?othế mày không biết chấm chung một bát nước mắm là một truyền thống đẹp đẽ hoà thuận của người Việt Nam à?. Nghĩ lại thấy bát nước mắm khác bát nước canh, lại thôi. Nhưng nghĩ lại nữa thấy cái thằng này là hạng đàn em vai u thịt bắp sao dám phê bình ông anh tao nhã được các bác intelet khen ?orất chững chạc, rất người lớn?. Nên lại mở miệng mà vặc lại ?omày ngu?. Thế là trận đấu vào nhịp. Thằng em bảo không biết ai ngu đâu. Rồi nó bắt đầu liệt kê tội lấy Lipton uống không chịu đậy nắp hộp, đèn ngủ kéo về bên mình để lấy nhiều ánh sáng hơn, nó có 2 cái bàn chải đánh răng để đánh sáng và tối thì lười mua đi chiếm mất của nó một cái. Thế mà lúc nào cũng giở giọng phải vệ sinh, phải có văn hoá. Chả nhẽ lại bảo mi phải thông cảm cho tau là đứa viết chứ. Nhưng nó đã biết viết là lởm thế nào đâu mà nói. Nghĩ cũng uất, được các bác trên intelet ?otrân trọng và giữ gìn?, ?ođược xem là có sáng tạo? mà về nhà lí luận không nổi với thằng em chả biết intelet là gì. Nên lại phải sử dụng câu tủ ?omày ngu?. Lại mạt sát đối thủ đúng lúc nó đang cầm dao gọt xoài mới dại chứ. May mà 113 đến can thiệp không là có án mạng rồi. Chứ không à, bạn nào vừa bưng cơm hay vừa nhai bánh mỳ vừa vào mạng lỡ đọc phải không nghẹn vì tức mà cười bỉ mới là lạ.
Như vầy đấy bác ạ. Con người tôi ngoài viết nhiều lúc chỉ tối tạo chứ mấy khi sáng tạo được đâu. Hôm nay bác sĩ Aibôlit tốt bụng cũng khuyên tôi nên nghỉ intelet 1 tháng để cho cái mắt nó sáng ra, không nghe lời bác sỹ thì không bao giờ khỏi bệnh được đâu. Tôi nghĩ cũng nên cố giữ gìn, đời giả sử như còn dài mà.
Bây giờ tôi lại rút gậy để xe bác đi tiếp. Nhảy ra khỏi họng bác cho không khí tiếp tục ra vào. Phải kêu lên ai oán để mọi người đều dè chừng:
Intelet nó rất là có hại đến sức khoẻ nếu không tập điều độ.
Cảm ơn bác một lần nữa và chúc bác khoẻ.
Có ai đua với tôi xem ai cai mạng được lâu hơn không?
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗