Mèo vốn là loài hiếu động
Bị tròng vào cổ sợi dây
Nó kêu não na não nuột
Dù cơm dù nước vẫn đầy
Ở dưới phố phường muôn mặt
Biết bao kẻ rập rình mèo
Làm sao con mèo hiểu nổi
(Cả đời nó vốn trèo leo)
Ðâu thể ăn no ngủ kỹ
Nó nào phải loại mèo lười
Nó muốn về nơi rơm rạ
Ngửa mặt lên trăng mà cười
Trời ơi, sao mà tù túng
Nó cào nó xé cổ mình
Càng giằng sợi dây càng thít
Lũ chuột nhạo cười khỉnh khinh
Con mèo gầm gào trong họng
Chó đêm sủa váng cả đầu
Mắt nó toé hai hòn lửa
Ớn lạnh cả nàng Ðêm Thâu
Nó muốn phanh thây lũ chuột
Nó phi nó rướn điên cuồng
Nhưng lũ chuột không thèm sợ
Sợi dây ăn đứt quả chuông !
Con mèo bỗng lăn ra ốm
Nó nằm bẹp rúm phều phào
Người ta cứ hoài chăm sóc
Mà không hiểu nó khát khao
Sau những đêm dài đau đớn
Nó bò lên uống ánh trời
Rồi vút mình qua cửa sổ
Sợi dây không để nó rơi
?
Cũng có vài người ân hận
Một khi sự thể đã rồi
Rỏ ra dăm ba giọt lệ
Rồi chôn nó xuống mà thôi
Nhưng con người không thể thế
Dù đời có tốt hay tồi
Tôi sống mà không phải chết
Con mèo đâu phải là tôi!
16.09.02
trích từ http://ttvnol.com/forum/t_157656/1
linh